Đi qua chiến tranh bằng ý chí và lòng trung thành
Nguyễn Văn Dự sinh ngày 18 tháng 1 năm 1957, tại tỉnh Vĩnh Phú (Phú Thọ ngày nay) – mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông lớn lên trong những năm tháng đất nước chia cắt, bom đạn chiến tranh đã sớm hun đúc trong lòng người thanh niên ấy ý thức về trách nhiệm đối với Tổ quốc. Khi tiếng gọi non sông vang lên, ông không do dự.

Tháng 2 năm 1975, ở tuổi mười tám, đồng chí Nguyễn Văn Dự lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 66, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 – một trong những đơn vị chủ lực cơ động của Quân đội nhân dân Việt Nam đóng quân ở Bắc Thái(Thái Nguyên). Đó là thời khắc lịch sử khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn quyết định.
Ngày 21 tháng 4 năm 1975, từ tỉnh Bắc Thái, đơn vị của ông nhận lệnh hành quân vào miền Nam làm nhiệm vụ tiếp viện. Đoàn quân vượt qua chặng đường dài trong điều kiện khẩn trương, gian khổ. Khi đến Nghệ An, đơn vị được cơ động bằng ô tô, tiếp tục tiến sâu về phía Nam. Mỗi bước chân người lính lúc ấy đều mang theo niềm tin sắt đá: đất nước nhất định sẽ thống nhất, nhân dân nhất định sẽ có hòa bình.
Khi đơn vị của Nguyễn Văn Dự tiến gần đến Thành phố Hồ Chí Minh, chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng. Miền Nam hoàn toàn giải phóng. Đất nước liền một dải. Chiến tranh kết thúc, nhưng với người lính, nhiệm vụ vẫn chưa dừng lại. Hòa bình vừa giành được cần được bảo vệ bằng mồ hôi, xương máu và sự cảnh giác không ngơi nghỉ.
Sau ngày thống nhất, đơn vị của ông tiếp tục nhận nhiệm vụ mới tại Đắk Lắk. Tháng 8 năm 1976, trong điều kiện địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, ông cùng đồng đội tham gia bảo vệ biên giới, truy quét lực lượng phản động Pol Pot, góp phần giữ vững an ninh chính trị và trật tự an toàn xã hội tại khu vực Tây Nguyên. Đó là những tháng ngày âm thầm, gian khổ, không tiếng súng vang dội như thời chống Mỹ, nhưng đòi hỏi ý chí bền bỉ và tinh thần kỷ luật thép.
Trước tình hình phức tạp ở tuyến biên giới Tây Nam, ngày 22 tháng 10 năm 1976, Nguyễn Văn Dự được điều động sang Tây Ninh. Tại đây, đơn vị của ông thực hiện nhiệm vụ bảo vệ nhân dân biên giới trước các hoạt động xâm nhập, quấy phá của lực lượng Pol Pot. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, hiểm nguy luôn rình rập, cán bộ, chiến sĩ vẫn giữ vững tinh thần chiến đấu: đặt sự an toàn của nhân dân lên trên hết, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Tháng 12 năm 1977, trong một lần đóng quân, cả tiểu đoàn bất ngờ bị bao vây. Trước thế trận hiểm nghèo, đơn vị nhanh chóng tổ chức hiệp đồng, xây dựng phương án phá vây. Trong trận chiến cam go ấy, Nguyễn Văn Dự bị thương khi đang làm nhiệm vụ. Ông được đồng đội đưa về Bệnh viện Quân y của Sư đoàn tại Tây Ninh, sau đó chuyển tiếp về Bệnh viện 115, Thành phố Hồ Chí Minh để điều trị. Khi sức khỏe dần hồi phục, ông trở về quê hương, mang theo trên cơ thể mình những dấu tích chiến tranh – và trong trái tim là ký ức không thể phai mờ về một thời lính trận.
Cuộc đời binh nghiệp của Nguyễn Văn Dự không phải là những chiến công được ghi bằng huân chương lấp lánh, mà được viết nên bằng sự kiên cường, tinh thần chấp hành mệnh lệnh và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Ông là đại diện tiêu biểu cho thế hệ thanh niên Việt Nam đã đi qua chiến tranh với niềm tin giản dị: còn đất nước là còn tất cả.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những câu chuyện như của cựu chiến binh Nguyễn Văn Dự nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của độc lập, tự do; về những con người đã âm thầm hy sinh tuổi trẻ, sức khỏe và cả máu xương để đổi lấy cuộc sống yên bình hôm nay. Đó chính là ý chí Việt Nam, là phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ – bền bỉ, trung kiên và bất khuất trước mọi thử thách của lịch sử.



