Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐI QUA CHIẾN TRANH, GIỮ LẠI MỘT NIỀM TIN

ĐI QUA CHIẾN TRANH, GIỮ LẠI MỘT NIỀM TIN

Nghệ An07/08/2026Phường Tân Mai (Đoàn phường Tân Mai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ của mình, để rồi khi trở về, họ không mang theo những câu chuyện ồn ào về chiến công. Họ chỉ lặng lẽ sống giữa quê hương, chăm lo cho gia đình và chứng kiến từng ngày mảnh đất mình sinh ra thay đổi. Nhưng chính sự bình dị ấy lại khiến người ta càng trân trọng hơn những gì họ đã trải qua.

Thương binh Nguyễn Khắc Tần là một trong những người con của quê hương Tân Mai thuộc thế hệ đã tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Những năm tháng ấy, đất nước còn trong chiến tranh. Tuổi trẻ của nhiều người không được bắt đầu bằng những dự định về công việc, gia đình hay một tương lai riêng, mà bắt đầu bằng một cuộc lên đường. Họ rời quê hương, rời những người thân yêu để đến những nơi mà tiếng bom đạn đã trở thành một phần của cuộc sống. Với người lính, phía trước là nhiệm vụ; phía sau là quê nhà và những người luôn mong ngóng ngày trở về.

Trong chiến tranh, có những điều người ngoài cuộc rất khó hình dung. Một người lính có thể hôm nay còn cùng đồng đội trò chuyện, ngày mai đã phải đối mặt với hiểm nguy. Có người trở về, có người nằm lại. Có người trở về với cơ thể nguyên vẹn, cũng có người mang theo những thương tích trở thành dấu ấn suốt đời.

Ông Nguyễn Khắc Tần là một trong những người đã trở về với những dấu tích của chiến tranh.

Vết thương ấy có thể được nhìn thấy trên cơ thể, nhưng phía sau nó còn là cả một quãng đời mà chỉ người từng trải qua mới hiểu hết. Đó là những năm tháng xa nhà, những ngày đối mặt với bom đạn, những người đồng đội đã cùng nhau vượt qua gian khổ và những ký ức không dễ gì gọi thành lời.

Thế nhưng, chiến tranh rồi cũng kết thúc. Người lính trở về với quê hương và đứng trước một cuộc chiến khác – cuộc chiến để xây dựng lại cuộc sống từ những điều bình dị nhất.

Với một thương binh, hành trình ấy chưa bao giờ là dễ dàng. Sức khỏe đã bị ảnh hưởng, những thương tích vẫn còn đó, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Gia đình cần được chăm lo, quê hương cần được dựng xây, con cháu cần được dạy bảo. Và bằng nghị lực của người lính đã từng đi qua chiến trường, ông tiếp tục bước về phía trước.

Có lẽ chính ở thời bình, người ta càng hiểu rõ hơn bản lĩnh của những người lính trở về. Trên chiến trường, lòng dũng cảm được thử thách giữa bom đạn. Còn trong cuộc sống, bản lĩnh ấy được thể hiện bằng sự kiên trì trước những khó khăn rất đời thường. Không đầu hàng thương tật, không để quá khứ trở thành gánh nặng, họ tiếp tục sống, tiếp tục lao động và tiếp tục làm chỗ dựa cho gia đình.

Ngày hôm nay, thế hệ trẻ Tân Mai được sống trong những điều mà thế hệ của ông từng mong ước: những con đường bình yên, những ngôi trường đầy tiếng trẻ, những gia đình được sum họp và một quê hương đang từng ngày phát triển. Chính những điều bình dị ấy khiến câu chuyện về những người có công càng trở nên ý nghĩa.

Bởi khi nhìn vào cuộc đời một thương binh, chúng ta không chỉ nhìn thấy một người từng bị thương trong chiến tranh. Chúng ta nhìn thấy một phần lịch sử của quê hương. Nhìn thấy một thế hệ đã từng đứng trước những lựa chọn khó khăn và đã chọn Tổ quốc. Nhìn thấy những con người sau khi trở về vẫn tiếp tục sống có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng.

Xin kính trọng và tri ân thương binh Nguyễn Khắc Tần. Những năm tháng ông đã đi qua là một phần ký ức không thể tách rời của quê hương Tân Mai. Chiến tranh đã để lại những dấu tích trên cơ thể, nhưng điều còn lại lâu dài hơn cả chính là nghị lực của một người lính và niềm tin vào cuộc sống. Để hôm nay, khi nhìn quê hương bình yên và đổi mới, chúng ta càng hiểu rằng sự bình yên ấy quý giá đến nhường nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn