Bài viết

Đi qua một điều không thể gọi tên

Hà Tĩnh22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những giai đoạn trong đời không thể mô tả bằng sự kiện.

Không có một điểm bắt đầu rõ ràng.
Không có một kết thúc cụ thể.

Chỉ là một khoảng thời gian mà khi đi qua, con người không còn như trước.

Anh không nhớ chính xác mọi thứ đã diễn ra như thế nào.

Không phải vì quên,
mà vì không thể sắp xếp chúng theo một trật tự hợp lý.

Mọi thứ xảy ra, chồng lên nhau, đan xen.

Một khoảnh khắc có thể mang theo nhiều lớp ý nghĩa.

Một cảm giác có thể kéo dài qua nhiều ngày.

Anh không cố hiểu.

Vì càng cố, mọi thứ càng trở nên xa.

Thay vào đó, anh chấp nhận rằng mình đang ở trong một điều không thể gọi tên.

Một buổi tối, khi mọi thứ tạm yên, anh ngồi một mình.

Không suy nghĩ nhiều.

Chỉ cảm nhận.

Và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra—mình đã thay đổi.

Không phải theo một hướng cụ thể.

Mà là toàn bộ cách anh tồn tại trong thế giới này.

Anh không còn cần phân biệt rõ ràng như trước.

Không còn cần mọi thứ phải có ý nghĩa ngay lập tức.

Anh chấp nhận sự không hoàn chỉnh.

Chấp nhận những điều không thể giải thích.

Và chính sự chấp nhận ấy
làm anh nhẹ hơn.

Nhiều năm sau, khi nhìn lại, anh không thể kể lại đầy đủ.

Nhưng anh biết—
mình đã đi qua một điều gì đó.

Không tên.

Không hình.

Nhưng đủ để làm nên con người hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn