Cựu chiến binh

Đi qua những cánh đồng chết

Tuyên Quang07/08/2026Đoàn xã Đạ Huoai (Đạ Huoai)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người cựu chiến binh Đào Xuân Chiến vẫn nhớ như in những ngày tuổi đôi mươi khoác ba lô rời quê hương. Sau cái nắm tay thật chặt với cha mẹ và lời dặn dò giản dị trước lúc chia tay, chàng trai trẻ lên đường vào chiến trường miền Nam với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Khi ấy, ông và những người đồng đội không ai biết phía trước sẽ phải đối mặt với điều gì, chỉ biết rằng Tổ quốc đang cần và những người lính trẻ không thể chùn bước.

Những bước chân hành quân đưa họ đi qua dãy Trường Sơn hùng vĩ, vượt suối, băng rừng, tiến dần về miền Nam. Nhưng càng đi sâu vào chiến trường, khung cảnh hiện ra trước mắt càng khiến những người lính trẻ không khỏi xót xa. Có những cánh rừng chỉ còn những thân cây cháy sém, trơ trụi sau bom đạn và chất độc hóa học. Có những ngọn núi không còn màu xanh của sự sống, chỉ còn đất đá khô cằn dưới cái nắng bỏng rát. Nhiều cánh đồng rộng lớn không một bóng người, không tiếng chim hót, không cả màu xanh của cỏ dại. Mọi thứ lặng im đến ám ảnh, như thể sự sống đã bị chiến tranh lấy đi.

Những người lính khi ấy chưa hiểu hết sự khốc liệt của chất độc da cam mà kẻ thù rải xuống. Họ chỉ biết rằng nơi mình đi qua có một mùi hăng hắc khó tả, cây cối chết dần, đất đai xác xơ và thiên nhiên như bị phủ lên một màu tang tóc. Đó là những "cánh đồng chết", những vùng đất mà chiến tranh đã để lại những vết thương không chỉ cho con người mà còn cho cả núi rừng.

Thế nhưng, trước mắt những người lính tuổi đôi mươi không chỉ có sự tàn phá.

Phía trước còn là khát vọng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Chính nhiệt huyết của tuổi trẻ, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày chiến thắng đã thôi thúc ông Đào Xuân Chiến cùng đồng đội tiếp tục tiến về phía trước. Không ai quay đầu. Không ai lùi bước. Dẫu biết mỗi bước chân có thể là bước cuối cùng của cuộc đời, họ vẫn sẵn sàng đi tiếp vì độc lập, tự do của dân tộc.

Chiến tranh kết thúc, ông may mắn trở về với quê hương. Nhưng những cánh rừng chết năm nào vẫn còn in đậm trong ký ức, và chất độc da cam lặng lẽ để lại những di chứng trên cơ thể ông. Người lính trẻ của năm ấy trở thành một nạn nhân chất độc da cam, mang theo những vết thương không nhìn thấy nhưng kéo dài suốt cả cuộc đời.

Mỗi lần nhắc lại những ngày hành quân vào chiến trường miền Nam, ông không kể nhiều về sự gian khổ của riêng mình. Điều ông nhớ nhất vẫn là hình ảnh những cánh rừng không còn màu xanh, những ngọn núi không còn sự sống và những người đồng đội vẫn lặng lẽ bước đi giữa khung cảnh ấy bằng tất cả niềm tin vào một ngày đất nước hòa bình.

Có lẽ, đó chính là điều làm nên sức mạnh của một thế hệ.

Một thế hệ đã đi qua những cánh đồng chết bằng trái tim rực lửa của tuổi hai mươi, để hôm nay đất nước được hồi sinh trong màu xanh của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn