Bài viết

Đi qua những ngày hoa lửa Hồi tưởng những năm tháng n

Phú Thọ15/12/2025Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi tưởng những năm tháng nhiều buồn vui, bác sĩ Lê Văn Thức cho biết, ấy là lúc ông vừa học xong năm thứ hai Trường đại học Y Hà Nội. Ở lứa tuổi thanh niên nhiều mộng mơ, ông xếp bút nghiên lên đường chiến đấu theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Sau 3 tháng huấn luyện và bổ túc thêm về nghiệp vụ y tế, cấp trên điều ông về Đại đội Quân y 24, Trung đoàn 101, thuộc Sư đoàn 325D chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị. Cuộc đời người lính của một sinh viên y khoa bắt đầu bất ngờ và bình dị như vậy!

Ngày ấy, Quảng Trị là chiến trường ác liệt. Suốt ngày đêm, máy bay phản lực, B52, pháo hạm ở biển và đất liền của địch bắn phá không lúc nào ngớt. Ngay ngày đầu tiên bác sĩ Thức cùng đồng đội bước chân đến phía Bắc sông Thạch Hãn, bom của máy bay B52 đã làm cho đội phẫu thuật Đại đội Quân y 24 hy sinh gần hết. Mấy ngày sau, khi trung đoàn bộ binh và đại đội quân y về ở vùng Đại Áng, B52 tiếp tục thả trúng hầm làm chủ nhiệm hậu cần và các chiến sĩ cận vệ hy sinh; trung đoàn trưởng và vài chiến sĩ bị thương nặng; các y tá, sinh viên ở tuyến đại đội, tiểu đoàn hy sinh và bị thương gần một nửa.

Khi ấy, bác sĩ Thức công tác ở đại đội quân y trung đoàn. Từng đợt khi lực lượng quân y tuyến dưới bị hao hụt, bác sĩ Thức lại được điều xuống tăng cường. “Ở chiến trường, những người lính sinh viên y vai khoác túi cứu thương, tay mang súng trực tiếp chiến đấu cùng các đơn vị bộ binh. Còn nhớ, đêm đêm, tại hầm cấp cứu tiểu đoàn, các thương binh được đơn vị vận tải cáng về. Vào hầm, thương binh được cho uống 1 ly sữa, chích kháng sinh, băng bó và sơ cứu rồi chuyển về tuyến sau; vậy mà số lượng đông đến mức quân y phải làm việc từ đầu hôm đến mờ sáng hôm sau. Riêng các đồng đội hy sinh chuyển về, chỉ được bọc vào tấm áo ni lông, chôn vội vàng xung quanh trạm vì ngoài trời lúc nào cũng có tiếng gầm rít của bom pháo… Ngày ấy, sự sống và cái chết chỉ gần trong gang tấc”, bác sĩ Thức nhớ lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn