Cựu chiến binh

đi qua thời kỳ khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ và giai đoạn tái thiết đất nước sau đại thắng

Lào Cai19/05/2026Đoàn xã (xã Đông Cuông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính từng đi qua thời kỳ khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ và giai đoạn tái thiết đất nước sau đại thắng, câu chuyện về cựu chiến binh Đoàn Phúc Lộc (sinh năm 1952) là một minh chứng sáng ngời cho tinh thần quả cảm và sự hy sinh thầm lặng. Nhập ngũ năm 1971 khi vừa tròn 19 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người, chàng thanh niên Đoàn Phúc Lộc đã rời quê hương, mang theo hoài bão và lòng yêu nước nồng nàn bước vào chiến trường miền Nam sục sôi khói lửa.

Suốt 7 năm gắn bó với màu áo lính (1971 – 1978), ông đã cùng đồng đội nếm trải biết bao gian khổ, từ những cơn sốt rét rừng ngã nước ở chiến trường Tây Nguyên cho đến những trận đánh ác liệt đồng bằng. Thế nhưng, ký ức sâu đậm và đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là trận đánh giữ chốt bảo vệ vùng giải phóng tại cửa ngõ Quảng Trị vào mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Mùa hè năm ấy, chiến trường Quảng Trị trở thành một túi bom khổng lồ. Đơn vị của ông Đoàn Phúc Lộc nhận lệnh chốt giữ một địa bàn chiến lược quan trọng để ngăn chặn quân địch phản công chiếm lại vùng ta mới giải phóng. Địch điên cuồng dội pháo bầy và thả bom napan suốt ngày đêm, biến những rặng cây xanh rì thành những gốc củi cháy sạm, hầm hào của ta bị cày xới liên tục. Trong một trận đánh giằng co ác liệt, trận địa của tiểu đội ông bị chia cắt hoàn toàn với đại đội phía sau, nguồn tiếp tế lương thực và đạn dược bị đứt đoạn.

Giữa làn khói bom khét lẹt và tiếng gầm rú của máy bay địch, đồng chí tiểu đội trưởng hy sinh, số anh em còn lại đều bị thương ở các mức độ khác nhau. Là một chiến sĩ gan dạ và mưu trí, ông Đoàn Phúc Lộc lúc này đã chủ động đứng ra gánh vác trách nhiệm chỉ huy, động viên tinh thần anh em bám trụ đến cùng. Ông khôn khéo hướng dẫn đồng đội gom nhặt từng băng đạn AK, từng quả lựu đạn của cả ta và địch còn sót lại trong các công sự sập.

Khi một tốp lính địch cậy lợi thế quân đông bắt đầu bò lên áp sát chốt, ông Lộc đã một mình ôm khẩu súng máy, chờ địch vào thật gần mới khai hỏa, quét những loạt đạn chính xác ghim chặt đối phương xuống mặt đất. Bản thân ông bị một mảnh đạn pháo găm trúng mạn sườn, máu ra nhiều làm ướt đẫm một bên áo, nhưng ông vẫn cắn răng chịu đựng, dùng một tay ép chặt vết thương, tay còn lại tiếp tục bóp cò và ném lựu đạn đánh bật các đợt phản kích của địch. Sự kiên cường, quả cảm của ông đã truyền ngọn lửa chiến đấu mạnh mẽ cho các đồng đội, giúp tiểu đội giữ vững trận địa suốt một ngày đêm cho đến khi lực lượng tiếp viện ứng cứu kịp thời.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông Đoàn Phúc Lộc không quản ngại khó khăn, tiếp tục ở lại đơn vị để tham gia vào công cuộc rà phá bom mìn, khắc phục hậu quả chiến tranh và bảo vệ bình yên cho nhân dân ở các vùng biên giới cho đến năm 1978 mới chính thức xuất ngũ.

Trở về với cuộc sống đời thường mang theo thương tật trên mình, người cựu chiến binh Đoàn Phúc Lộc vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất giản dị, kiên cường của người lính "Bộ đội Cụ Hồ". Đối với ông, chặng đường 7 năm thanh xuân đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng vinh quang ấy chính là tài sản vô giá, là câu chuyện kiêu hãnh để ông tiếp tục truyền lại lòng yêu nước cho thế hệ con cháu hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
đi qua thời kỳ khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ và giai đoạn tái thiết đất nước sau đại thắng | Câu chuyện thời hoa lửa