Đi qua trăm trận đánh 11 lần bị thương – Vị tướng kể lại khoảnh khắc sinh tử
Ở tuổi 17, chàng trai Trần Ngọc Thổ chọn khoác ba lô lên đường, bước vào quân ngũ bằng một quyết định giản dị: "Khi Tổ quốc cần, người trẻ không thể đứng ngoài".
Những năm xây dựng và phát triển đất nước, nhiều người lính trở về với đời thường. Nhưng với ông, hành trình cống hiến vẫn tiếp tục trong màu áo lính. Ông tiếp tục công tác trong quân đội, gắn bó với Quân khu 7, đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng. Trên cương vị Tham mưu trưởng Quân khu 7, ông bước vào một "mặt trận" khác, nơi không còn tiếng súng, nhưng mỗi quyết định đều gắn liền với con người, với trách nhiệm và sự ổn định lâu dài của quân đội.Từ chiến trường bom đạn sang công tác chỉ huy thời bình, thử thách không hề nhỏ. Đó là quá trình chuyển từ người trực tiếp cầm súng sang người chịu trách nhiệm cho tập thể. Ở vị trí ấy, bản lĩnh người lính được thể hiện không bằng sự gan dạ nơi tuyến đầu, mà bằng sự thận trọng, công tâm và trách nhiệm trong từng quyết định…
Những năm về hưu, ông tham gia "cuộc chiến" hậu chiến. Với tinh thần trách nhiệm của người lính Cụ Hồ, ông dành nhiều tâm huyết cho công tác rà phá bom mìn, chăm lo đời sống những đồng đội cũ và nạn nhân bị nhiễm chất độc da cam - những con người gánh chịu hậu quả nặng nề nhất của chiến tranh.
Theo ông, đó không phải là việc "làm thêm", mà là nghĩa tình, là bổn phận của một người từng đi qua chiến tranh. Khi bom đạn đã im tiếng, trách nhiệm của người lính được tiếp nối bằng sự kiên trì, lòng trắc ẩn và hành trình đi tìm công lý cho những phận người kém may mắn.


