DI SẢN TÔI ĐỂ LẠI CHO CON CHÁU
Trong nhà tôi giữ bộ quân phục cũ, chiếc mũ cối, tấm bằng danh hiệu K, mỗi vật đều gắn với một kỷ niệm, một giai đoạn của đời tôi. Tôi thường chỉ cho con cháu xem, kể câu chuyện đằng sau, dặn chúng: “Đây không phải đồ chơi, đây là chứng nhân của một thời đại, của lòng yêu nước và sự hy sinh. Sau này khi tôi không còn, hãy tiếp tục giữ gìn, kể lại cho con cháu sau này nghe, để không ai quên gốc gác, quên nguồn cội”. Tôi không để lại nhiều của cải, nhưng để lại cho con cháu lòng tự hào, sự trung thực, ý chí kiên cường, đó là tài sản quý giá nhất, theo chúng đi suốt cuộc đời. Tôi tin rằng với di sản này, con cháu sẽ sống tốt, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



