Bài viết

Dì Sáu Mùng – Mắt Lưới Chống Muỗi Và Cơn Sốt Rét Rừng Khộp

Vĩnh Long15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Góc chợ nhỏ có một sạp hàng chuyên may và bán mùng (màn) chống muỗi của dì Sáu (65 tuổi). Tiếng máy may chạy ro ro êm đềm, dì Sáu cúi đầu cặm cụi luồn những xấp vải tuyn mỏng manh qua mũi kim đang lên xuống thoăn thoắt. Xung quanh dì là những chiếc mùng đủ kích cỡ, từ màu hồng nhạt đến xanh lơ, được gấp vuông vức thơm mùi vải mới. Sự cẩn thận, chăm chút từng đường kim mũi chỉ để không bỏ sót bất kỳ khe hở nào của người thợ may này xuất phát từ một nỗi ám ảnh kinh hoàng trong quá khứ: Dì từng là cô thanh niên xung phong chứng kiến đồng đội mình gục ngã vì căn bệnh sốt rét ác tính nơi rừng sâu Campuchia.

Năm 1980, đội thanh niên xung phong của dì Sáu làm nhiệm vụ tải đạn và cáng thương ở mặt trận 979. Kẻ thù đáng sợ nhất của họ đôi khi không phải là tàn quân Pôn Pốt, mà là những bầy muỗi rừng khổng lồ và căn bệnh sốt rét quái ác. "May một cái mùng bây giờ để bà con ngủ ngon giấc, không lo muỗi đốt sinh bệnh. Chứ ngày đó ở rừng K, một cái mùng cá nhân rách nát là tài sản vô giá," dì Sáu ngừng đạp máy, đưa tay vuốt phẳng nếp vải tuyn. "Có những mùa mưa, nước ngập trắng rừng, muỗi vơ được cả vốc tay. Thuốc men cạn kiệt, dì bất lực nhìn những đứa em cùng tiểu đội nằm co ro, rét run bần bật đến cắn nát cả môi. Cơn sốt rét ác tính cướp đi sinh mạng của các em chỉ sau một đêm. Cái cảm giác vuốt mắt cho đồng đội giữa rừng hoang lạnh lẽo, dì không bao giờ quên được."

Nỗi đau mất mát khiến dì Sáu gắn bó với nghề may mùng sau khi trở về quê nhà. Với dì, chiếc mùng không chỉ là vật dụng sinh hoạt, mà là một tấm lưới bảo vệ sự sống. "Dì may mùng kỹ lắm cháu ơi, góc nào cũng dập lại hai ba đường chỉ. Dì sợ muỗi lọt vào, sợ những cơn sốt rét lại cướp đi sinh mạng của tụi nhỏ. Mỗi chiếc mùng bán đi, dì như đang gửi gắm một lời cầu bình an. Nhìn bà con nằm trong mùng tuyn ấm áp, dì thấy linh hồn những đồng đội ngày xưa có lẽ cũng đã được an ủi phần nào," dì Sáu cười buồn, xếp chiếc mùng vừa may xong vào túi nylon cẩn thận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn