Bài viết

Đi theo tiếng gọi non sông

Hải Phòng13/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1959, Bác Hồ và Trung ương Đảng quyết định giao nhiệm vụ cho đoàn công tác đặc biệt tìm đường vận tải chiến lược chi viện sức người, sức của cho cách mạng miền nam và giúp cách mạng Lào, Campuchia. Suốt 16 năm liền, hai vạn nữ chiến sĩ Trường Sơn cùng các lực lượng chuyên tuyến chi viện đã xây dựng được hệ thống đường xe cơ giới với 5 trục dọc, 21 trục ngang, gần 20 nghìn km đường, hàng nghìn cầu cống ngầm, đường ống xăng dầu dài 1.400 km, 1.350 km đường dây tải ba và hàng vạn km đường dây thông tin các loại để bảo đảm cho chỉ huy thống nhất kịp thời từ Hà Nội đến tất cả các hướng chiến trường của ba nước Đông Dương.

Hệ thống mà phương Tây gọi là “trận đồ bát quái” ấy đã tạo ra hàng nghìn km đường giao liên để đón đưa hai triệu lượt người ra vào chiến trường an toàn, xây dựng được 600 km đường sông thả hàng trôi về các hướng chiến trường. Năm 1965, khi vừa tròn 17 tuổi, bà Lê Thị Luận rời quê nhà Thanh Hóa vào Trường Sơn nhận nhiệm vụ của thanh niên xung phong. “Chúng tôi xẻ núi, san lấp hố bom, bảo đảm những con đường thông ra tiền tuyến. Mặc bom đạn khắp nơi, những cô gái trẻ vẫn hiên ngang. Trên suốt con đường mang tên Bác, bao đồng đội của tôi đã ngã xuống khi xếp hàng làm cọc tiêu cho xe qua những ngầm phà trọng điểm. Trong chuỗi ngày gian khó ấy, chúng tôi vẫn giữ trọn niềm tin tất thắng, hẹn ngày hòa bình gặp lại ở quê hương”, bà Luận xúc động nhớ lại chuyện xưa.

Trong giai đoạn khốc liệt của cuộc chiến, đế quốc Mỹ đã tiến hành hàng trăm nghìn cuộc oanh kích, trút xuống núi rừng Trường Sơn hơn bốn triệu tấn bom đạn các loại cùng 80 triệu lít chất độc hóa học. Nhìn đồng đội hy sinh vì bom đạn, bệnh tật, bà cùng các chị em siết chặt tay nhau, nguyện biến đau thương thành hành động. Bà Luận kể, ngay cả khi đói rét, kiệt sức, họ vẫn động viên nhau “Sống bám đường - Chết kiên cường, dũng cảm”, không để mạch giao thông tắc dù chỉ một phút. Khi lũ tràn về, ngập các con suối, những thiếu nữ đôi mươi ngày ấy cùng tạo ra “cây cầu người” bằng cách để các tấm ván trên vai, nối nhau vượt suối hình thành đường giúp cáng thương đi qua an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn