Đi theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc
Bác Phạm Văn Luyện sinh năm 1955 trong một gia đình thuần nông giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bác gắn liền với cánh đồng quê và những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Khi lớn lên giữa hoàn cảnh ấy, bác sớm ý thức được trách nhiệm của một thanh niên đối với quê hương.
Bác Phạm Văn Luyện sinh năm 1955 trong một gia đình thuần nông giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bác gắn liền với cánh đồng quê và những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Khi lớn lên giữa hoàn cảnh ấy, bác sớm ý thức được trách nhiệm của một thanh niên đối với quê hương.
Năm 1973, khi vừa tròn 18 tuổi, bác Phạm Văn Luyện tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Cùng năm đó, tại địa phương có nhiều thanh niên cùng trang lứa lên đường tòng quân. Ngày tiễn các anh ra trận, bà con trong thôn ai cũng xúc động. Người thân vừa tự hào vừa lo lắng, nhưng tất cả đều tin tưởng vào tinh thần và ý chí của những người lính trẻ.
Sau khi nhập ngũ, bác được huấn luyện tại một đơn vị ở miền Bắc. Những ngày đầu trong quân đội vô cùng nghiêm khắc. Các chiến sĩ phải dậy từ sáng sớm, tập điều lệnh, rèn luyện thể lực, học chiến thuật và kỹ năng chiến đấu. Việc hành quân đường dài, sinh hoạt trong điều kiện thiếu thốn là thử thách không nhỏ đối với những chàng trai mới rời xa gia đình. Tuy nhiên, bác và đồng đội luôn động viên nhau cố gắng, coi nhau như anh em ruột thịt để cùng vượt qua khó khăn.
Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công làm nhiệm vụ tại khu vực biên giới. Điều kiện sinh hoạt lúc đó còn rất thiếu thốn. Nhiều khi đơn vị phải đóng quân ở những nơi rừng núi xa xôi, lán trại tạm bợ. Thời tiết khắc nghiệt, có lúc mưa dầm kéo dài, có lúc nắng gắt gay gắt. Lương thực và nước sinh hoạt phải sử dụng tiết kiệm. Dù vậy, tinh thần của các chiến sĩ luôn vững vàng. Bác kể rằng điều giúp bác vượt qua tất cả chính là tình đồng đội và niềm tin vào nhiệm vụ mình đang thực hiện.
Trong những năm tháng phục vụ trong quân đội, bác cùng đơn vị tham gia bảo vệ nhiều khu vực quan trọng. Các chiến sĩ luôn chấp hành nghiêm kỷ luật, sẵn sàng nhận và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Dù phải đối mặt với nhiều nguy hiểm, bác và đồng đội vẫn giữ vững tinh thần trách nhiệm, đoàn kết và hỗ trợ lẫn nhau. Bác thường nói rằng, điều đáng quý nhất trong những năm tháng ấy không phải là chiến công, mà là tình cảm gắn bó và sự trưởng thành của mỗi người.



