Mẹ Nguyễn Thị Phương sinh năm 1922, quê ở xã Phú Hội, huyện Nhơn Trạch. Cuộc đời mẹ sớm chịu nhiều thiệt thòi khi người chồng trụ cột không may qua đời lúc đứa con trai duy nhất là anh Lý Văn Sang mới vừa tròn mười tuổi. Sức vóc gầy yếu, không thể kham nổi công việc đồng áng ruộng vườn nặng nhọc, mẹ đành chuyển sang tằn tiện buôn thúng bán bưng để có tiền nuôi nấng núm ruột duy nhất của mình khôn lớn. Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoắt anh Sang đã bước vào độ tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Rồi một ngày nọ, khi đi bán trở về, mẹ bất ngờ nhận được tin anh Sang đã bí mật vô rừng để đi theo con đường cách mạng.
Từ ngày con thoát ly, lòng mẹ lúc nào cũng canh cánh ngóng trông tin tức. Hễ được giao liên báo tin là mẹ lại tất tả vào ngay Xóm Hố, nơi anh Sang và đồng đội đang đóng quân để thăm nom. Không quản ngại đường xá xa xôi, mẹ mang theo đầy đủ các thức thiết yếu như rổ gạo, hũ tương, mắm muối rồi nén chặt đầy ba lô để tiếp tế cho các con. Mỗi lần gặp con trai, mẹ chỉ ân cần dặn dò một câu đầy yêu thương và tự hào: "Nhớ bắn là phải trúng nha con". Biết chuyện mẹ có con theo quân giải phóng, bọn giặc đã nhiều lần bắt bớ, đánh đập và dùng cả đòn tra tấn "đổ xà bông" hòng moi móc thông tin. Nhưng dù bị đọa đày tàn nhẫn, mẹ vẫn cắn răng không khai nửa lời khiến chúng đành phải thả ra, để rồi mẹ lại tiếp tục gồng gánh khắp nẻo đường quê, chắt mót từng đồng gửi cho con đánh giặc.Đầu năm 1966, suốt ba tháng ròng rã bặt vô âm tín, mẹ Phương sốt ruột đi tìm con khắp nơi nhưng các cán bộ cách mạng chỉ bảo rằng anh Sang đi đánh giặc ở xa. Mẹ không tin vào điều đó mà linh tính báo rằng con mình đã bị giặc bắt giam. Quẩy gánh lên vai, người mẹ tảo tần ấy lặn lội đi tìm con khắp các nhà tù khét tiếng như Chí Hòa, Tân Hiệp, Phú Lợi nhưng bóng dáng con vẫn biền biệt chân mây. Có đêm nằm mộng, mẹ thấy anh Sang hiện về cười tươi và bảo mẹ đừng đi tìm nữa làm gì cho mất công, mai mốt con sẽ về với má, khiến mẹ giật mình tỉnh giấc, nước mắt tuôn dài. Chẳng thể giấu mãi được nữa, đồng đội đành nghẹn ngào báo tin anh Sang đã anh dũng hy sinh trong một trận chống càn ở vùng ven Sài Gòn. Ngày lập bàn thờ cho đứa con độc nhất, mẹ xót xa bày lên đó những món ăn mà sinh thời anh thích nhất là chuối khô và bánh tổ, khép lại một mảnh đời dâng hiến trọn vẹn cho độc lập tự do của Tổ quốc.