Khác

Đi tìm hình bóng cha giữa Trường Sa

Lạng Sơn22/08/2026phường An Biên (phường An Biên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 14/3/1988, khi Anh hùng, liệt sĩ Trần Văn Phương hy sinh trong sự kiện Gạc Ma, người con gái duy nhất của ông vẫn chưa chào đời. Khi ấy, mẹ của Thủy đang mang thai. Vì vậy, cha chưa từng được nhìn thấy con, còn người con gái lớn lên chỉ biết về cha qua lời kể của mẹ, những bức ảnh và những kỷ vật còn lại.

Trần Thị Thủy sinh ra và lớn lên ở Quảng Bình. Tuổi thơ của chị gắn với hình ảnh một người cha đã trở thành liệt sĩ trước khi chị kịp gặp mặt. Những câu chuyện mẹ kể giúp chị hình dung về người cha: một người lính Hải quân giản dị, trách nhiệm và đã hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ tại Trường Sa.

Nhưng điều đặc biệt của câu chuyện bắt đầu từ khi Thủy trưởng thành.

Sau khi tốt nghiệp ngành Việt Nam học tại Trường Đại học Quảng Bình năm 2009, chị vào Khánh Hòa với mong muốn được tiếp nối con đường của cha. Ban đầu, chị được bố trí công tác tại huyện Trường Sa. Tuy nhiên, ước muốn trở thành người lính Hải quân vẫn luôn thôi thúc chị. Tháng 3/2010, lần đầu tiên Thủy được ra Trường Sa trên tàu HQ-936. Khi tàu đi qua vùng biển Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao, chị biết mình đang ở gần nơi cha đã hy sinh. Theo lời kể được báo chí ghi lại, dù đang say sóng, Thủy vẫn cố ra mạn tàu nhìn về phía biển và gọi điện về cho mẹ. Khoảnh khắc ấy, chị bật khóc vì lần đầu tiên được đặt chân đến nơi mà cha mình đã không trở về. Chuyến đi ấy càng khiến mong muốn trở thành người lính Hải quân của Thủy rõ ràng hơn. Chị viết đơn tình nguyện xin nhập ngũ với mong muốn được tiếp tục con đường mà cha đã chọn. Sau đó, chị được tuyển vào Lữ đoàn 146, Bộ Tư lệnh Vùng 4 Hải quân – chính đơn vị mà cha chị từng công tác.

Điều khiến câu chuyện này đặc biệt không phải là việc một người con “thay thế” người cha. Không ai có thể thay thế một người đã hy sinh. Điều được tiếp nối ở đây là một lựa chọn: từ ký ức về cha, Trần Thị Thủy lựa chọn trở thành một người lính và tiếp tục cống hiến trong lực lượng Hải quân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn