ĐI TÌM MÀU CỦA HY VỌNG?
"Màu của Hy Vọng" không chỉ là tựa đề của một cuốn hồi ký, mà là một lăng kính rực rỡ mà anh Đỗ Hà Cừ dùng để nhuộm lại cuộc đời vốn dĩ bị bao phủ bởi bóng đen của dioxin. Đối với anh, hy vọng không phải là sự chờ đợi một phép màu từ bên ngoài, mà là một quyết định tự thân: quyết định sống một cuộc đời ý nghĩa ngay cả khi số phận dường như đã khước từ mọi lối thoát.
"Màu của Hy Vọng" không chỉ là tựa đề của một cuốn hồi ký, mà là một lăng kính rực rỡ mà anh Đỗ Hà Cừ dùng để nhuộm lại cuộc đời vốn dĩ bị bao phủ bởi bóng đen của dioxin. Đối với anh, hy vọng không phải là sự chờ đợi một phép màu từ bên ngoài, mà là một quyết định tự thân: quyết định sống một cuộc đời ý nghĩa ngay cả khi số phận dường như đã khước từ mọi lối thoát.
Hành trình của anh bắt đầu từ những tầng sâu nhất của bóng tối, nơi một cơ thể tật nguyền đặc biệt nặng chỉ cho phép duy nhất một ngón tay trỏ bên phải được cử động theo ý mình. Trong cơn bão của sự tuyệt vọng, khi nỗi đau thể xác và sự bế tắc của nghèo khó bủa vây, anh đã từng chọn cách buông xuôi. Anh cầm chiếc kéo định đâm vào lồng ngực mình để chấm dứt sự hành hạ của số phận. Nhưng, ngay cả cái chết cũng từ chối anh khi ngón tay di chứng da cam quá yếu ớt, không thể cầm chắc lưỡi kéo để thực hiện nhát đâm quyết định. Đó là sự bất lực tột cùng, khi một con người cảm thấy mình hoàn toàn thất bại trong việc làm chủ ngay cả sự ra đi của chính mình.
Thế nhưng, chính trong giây phút lịm đi vì bất lực ấy, một tia sáng đã loé lên như nắng hửng sau cơn mưa giông. Anh chợt nghĩ rằng, nếu ông trời đã không cho anh chết, hẳn là muốn anh phải sống. Từ suy nghĩ ấy, một sự hoán đổi kỳ diệu trong tâm hồn đã diễn ra: thay vì dùng ngón tay yếu ớt kia để tìm đến cái chết, anh dùng nó để chạm vào sự sống. Với sự kiên trì vô hạn của người mẹ suốt ba năm ròng rã dạy chữ qua những vần thơ, anh đã học được cách đọc, cách viết và cách mở ra một thế giới mới từ chính ngón tay trỏ duy nhất ấy.
Từ sình lầy của sự tuyệt vọng, anh Cừ đã vươn lên mạnh mẽ, trở thành người thắp lửa cho cộng đồng với hơn 30 "Không gian đọc Hy vọng" trên khắp cả nước. Ngón tay từng định cầm kéo tự sát giờ đây miệt mài gõ phím để viết sách, làm thơ và truyền cảm hứng sống cho hàng nghìn người khuyết tật khác. Anh đã biến sự khiếm khuyết thành một thử thách để chiến thắng, và từ đó, những vần thơ ngạo nghễ, tràn đầy khí chất của một mầm xanh kiên cường" đã ra đời:
"Trời đất sinh ra ta thế này,
Không thừa. Không thiếu. Đủ chân tay
Trời đất sinh ra tất có ích
Chỉ chưa tìm thấy nhiều cái hay
Trời đất sinh ra ta như vậy
Ta sẽ tìm ra cho biết tay".
Lời thơ như một bản nhạc sôi nổi, dịu dàng nâng đỡ những tâm hồn đang chao đảo, khẳng định một chân lý giản đơn nhưng sâu sắc: chỉ cần trái tim còn đập và khối óc không đầu hàng, chúng ta sẽ luôn tìm thấy "Màu của Hy Vọng" trong chính mình.



