Cựu chiến binh

ĐI TRỌN CUỘC CHIẾN, MANG THEO MỘT ĐỜI NHỚ

Hơn mười ba năm quân ngũ của ông Lê Văn Biểu trải dài từ năm 1962 đến ngày đất nước thống nhất năm 1975. Ông là người lính bộ binh trực tiếp chiến đấu trên nhiều chiến trường, đi qua gần trọn vẹn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tuổi trẻ của ông gắn với bom đạn, hành quân và những cuộc chia ly không hẹn ngày về. Ngày xuất ngũ khép lại chiến tranh, nhưng ký ức người lính theo ông suốt cả đời.

Thanh Hóa23/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Biểu nhập ngũ khi còn rất trẻ, và rời quân đội khi tuổi thanh xuân đã gửi lại gần hết nơi chiến trường. Hơn mười ba năm ấy, ông sống đúng nghĩa của một người lính bộ binh – đi đầu, chịu đựng nhiều nhất và cũng mất mát nhiều nhất.

Trong đội hình Lữ đoàn bộ binh 239, ông tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ, từ giữ chốt, phản kích đến hành quân dài ngày trong rừng sâu. Chiến tranh với ông không chỉ là tiếng súng, mà còn là cái đói, cơn sốt rừng, là những đêm mưa lạnh ngồi tựa lưng vào nhau để chờ sáng.

Ông từng nói:
“Lính bộ binh thì quen với gian khổ. Nhưng quen không có nghĩa là không đau.”

Ông đã tận mắt chứng kiến đồng đội hy sinh, đã nhiều lần đứng giữa ranh giới sống – chết. Nhưng điều ông nhớ nhất lại không phải là những khoảnh khắc ác liệt, mà là tình người giữa chiến tranh: một bát cơm chia đôi, một cái nắm tay trong đêm mưa, một câu dặn dò ngắn ngủi trước giờ xung phong.

Năm 1975, khi đất nước thống nhất, ông xuất ngũ. Ngày rời đơn vị không ồn ào, không kèn trống. Ông đặt lại khẩu súng, quay lưng với chiến trường, mang theo trong lòng cả một phần đời không thể tách rời.
“Mình về, nhưng anh em không phải ai cũng được về.” – ông nói, giọng lặng đi.

Trở lại đời thường, ông sống giản dị như bao người dân quê khác. Nhưng trong ông, người lính chưa bao giờ rời đi. Nó hiện diện trong cách ông trân trọng hòa bình, trong sự điềm đạm trước khó khăn, và trong những câu chuyện ông kể lại – không để khoe khoang, mà để nhắc nhớ.

“Thời hoa lửa” của ông Lê Văn Biểu là một chặng đường dài, khốc liệt, nhưng đầy nhân nghĩa. Đó là một đời người đã đi trọn cuộc chiến, để hôm nay đất nước được yên bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn