Cựu chiến binh

ĐI TỪ NHAM SƠN, NẰM LẠI AN KHÊ

Liệt sĩ Đào Xuân Đạm, quê quán Nham Sơn, Yên Dũng, Bắc Giang, nhập ngũ tháng 5 năm 1971, là chiến sĩ thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Trong quá trình trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường An Khê – Bình Định, anh bị thương nặng và anh dũng hi sinh năm 1973 tại Bệnh xá E12 F3 An Khê. Anh được an táng tại Bệnh xá E12 F3 An Khê, Bình Định. Sự hi sinh của anh là biểu tượng cho tinh thần kiên trung, tận hiến của người lính cách mạng trong những năm tháng kháng chiến ác liệt.

03/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐÀO XUÂN ĐẠMNGƯỜI LÍNH RA ĐI TỪ NHAM SƠN, NẰM LẠI AN KHÊ

I. TUỔI THƠ Ở MIỀN QUÊ TRUNG DU

Nham Sơn, vùng đất trung du của huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang, là nơi Đào Xuân Đạm sinh ra và lớn lên. Quê hương anh yên bình với những triền đồi thấp, nương ngô, ruộng lúa và tình làng nghĩa xóm bền chặt. Gia đình thuần nông, cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng chính sự lam lũ ấy đã nuôi dưỡng trong anh đức tính cần cù, chịu đựng và lòng nhân hậu.

Tuổi trẻ của Đạm trôi qua trong bối cảnh chiến tranh ngày càng khốc liệt. Những chuyến xe chở bộ đội qua làng, những tấm giấy báo tử gửi về quê đã in sâu trong tâm trí người thanh niên Nham Sơn ý thức về trách nhiệm đối với đất nước. Anh hiểu rằng sự bình yên của quê nhà không tự nhiên mà có, mà phải được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ.

II. LÊN ĐƯỜNG THEO TIẾNG GỌI TỔ QUỐC

Tháng 5 năm 1971, Đào Xuân Đạm nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Ngày rời quê, anh chỉ mang theo ba lô gọn nhẹ và lời dặn dò giản dị của gia đình: “Đi mạnh giỏi, hoàn thành nhiệm vụ với nước non”. Cuộc chia tay diễn ra lặng lẽ, nhưng trong ánh mắt người ở lại là niềm tin và sự tự hào dành cho người con trai lên đường ra trận.

Trong quân ngũ, dù không giữ cấp bậc hay chức vụ cụ thể, Đạm luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ của một chiến sĩ trực tiếp chiến đấu. Anh sống chan hòa với đồng đội, nghiêm túc trong huấn luyện, không quản ngại gian khổ, luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm.

III. TRÊN CHIẾN TRƯỜNG AN KHÊ – BÌNH ĐỊNH

Những năm 1972–1973, An Khê – Bình Định là địa bàn chiến lược quan trọng, nơi các tuyến đường huyết mạch nối liền đồng bằng ven biển với Tây Nguyên. Địch tập trung lực lượng đánh phá dữ dội, khiến khu vực này trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất miền Trung.

Đào Xuân Đạm cùng đơn vị tham gia chiến đấu, bám trụ trận địa trong điều kiện vô cùng gian khổ: bom đạn liên miên, thiếu thốn lương thực, thuốc men, rừng núi hiểm trở và bệnh tật rình rập. Giữa hoàn cảnh ấy, anh vẫn giữ vững tinh thần, kiên cường cùng đồng đội bảo vệ từng vị trí chiến đấu, không để địch uy hiếp tuyến hành lang chiến lược.

Trong những trận đánh căng thẳng, Đạm luôn ở vị trí khó khăn nhất, bình tĩnh trước hiểm nguy, sẵn sàng hi sinh để bảo vệ đồng đội. Anh hiểu rằng, mỗi tấc đất giữ được là thêm một phần cơ hội cho thắng lợi chung của toàn chiến trường.

IV. ANH DŨNG HI SINH TẠI BỆNH XÁ E12 F3

Năm 1973, trong một trận chiến ác liệt tại khu vực An Khê, Đào Xuân Đạm bị thương nặng khi đang làm nhiệm vụ chiến đấu. Anh được đồng đội đưa về Bệnh xá E12 F3 An Khê để cứu chữa. Tuy nhiên, do vết thương quá nặng và điều kiện y tế thời chiến vô cùng thiếu thốn, anh đã anh dũng hi sinh tại đây.

Trong tiếng bom còn vọng xa, giữa núi rừng An Khê, đồng đội đã lặng lẽ tiễn đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng ngay tại Bệnh xá E12 F3. Không kèn trống, không người thân bên cạnh, nhưng anh ra đi trong vòng tay đồng đội, trong niềm tiếc thương sâu sắc của những người cùng chung chiến hào.

V. NGƯỜI LÍNH NẰM LẠI GIỮA ĐẤT AN KHÊ

Liệt sĩ Đào Xuân Đạm đã gửi trọn tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường An Khê – Bình Định, để quê hương Nham Sơn – Yên Dũng – Bắc Giang và đất nước được sống trong hòa bình. Sự hi sinh của anh là một phần máu xương góp vào thắng lợi của dân tộc, là minh chứng cho tinh thần “sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử” của người lính Việt Nam.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, rừng núi An Khê đã xanh trở lại, nhưng tên anh vẫn còn đó – lặng thầm mà bất tử – trong ký ức đồng đội, trong lịch sử quê hương và trong lòng các thế hệ mai sau.

Anh ngã xuống nơi bệnh xá tiền tuyến, để Tổ quốc đứng lên trong hòa bình và độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn