Đĩa Muối Vừng Của Bác
Trong những câu chuyện kể về Bác Hồ, có một câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng lại thể hiện rõ nét sự giản dị và tinh thần tiết kiệm của Người, đó là câu chuyện về “Đĩa muối vừng”. Em đã được nghe câu chuyện này từ thầy cô giáo trong giờ sinh hoạt lớp, và nó đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc.
Câu chuyện diễn ra trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tại một căn cứ bí mật. Bác Hồ và các đồng chí cán bộ đang làm việc trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn của Bác cũng như của mọi người, hết sức đạm bạc. Các nhân vật chính trong câu chuyện là Bác Hồ và đồng chí phục vụ.
Vào một buổi trưa, bữa cơm của Bác Hồ có món thịt luộc. Đồng chí phục vụ đã chuẩn bị một đĩa muối vừng để Bác chấm. Vì nghĩ Bác ăn thịt nên chắc không cần dùng đến muối vừng nhiều, đồng chí chỉ gạt qua một ít vào đĩa. Thấy vậy, Bác Hồ đã nhẹ nhàng nhắc nhở đồng chí: “Cháu gạt muối vừng thế này là không được! Cháu phải xúc đầy đĩa, để mọi người ăn sau còn có cái mà chấm.” Đồng chí phục vụ ngạc nhiên, thưa: “Thưa Bác, Bác ăn thịt luộc rồi, chắc không cần chấm muối vừng ạ.” Bác mỉm cười hiền từ giải thích: “Bác ăn thịt luộc là việc của Bác. Nhưng muối vừng này là của chung, để cả nhà ăn. Cháu gạt thế là không công bằng với các đồng chí khác. Hơn nữa, ăn xong còn phải để phần cho những người khác nữa chứ. Tiết kiệm một hạt gạo là tiết kiệm một giọt mồ hôi của dân.” Lời Bác nói không hề nặng lời nhưng thấm thía, khiến đồng chí phục vụ vô cùng xúc động và ghi nhớ mãi. Từ đó về sau, đĩa muối vừng luôn được xúc đầy đặn, và mọi người đều ý thức hơn về việc tiết kiệm.
Câu chuyện về đĩa muối vừng tuy nhỏ nhưng đã khắc họa rõ nét đức tính giản dị và tinh thần tiết kiệm triệt để của Bác Hồ. Bác không chỉ tiết kiệm cho riêng mình mà còn luôn nghĩ đến mọi người xung quanh, nghĩ đến công sức của người dân. Người luôn ý thức rằng mỗi hạt gạo, mỗi đồng tiền đều là mồ hôi, xương máu của nhân dân. Em cảm phục Bác vô cùng vì sự chu đáo, tỉ mỉ và tấm lòng vì mọi người của Người. Câu chuyện này đã dạy cho em một bài học quý giá về giá trị của sự tiết kiệm. Em hiểu rằng, dù là một miếng ăn, một vật dụng nhỏ bé cũng cần được trân trọng, không được lãng phí. Tiết kiệm không chỉ là tiết kiệm tiền bạc mà còn là tiết kiệm tài nguyên, sức lao động, và hơn hết là thể hiện sự tôn trọng đối với những người đã tạo ra nó. Em sẽ cố gắng noi gương Bác, thực hành tiết kiệm từ những điều nhỏ nhất trong cuộc sống hàng ngày.
Bác Hồ mãi là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ chúng em noi theo. Câu chuyện về đĩa muối vừng của Bác sẽ là lời nhắc nhở em về đức tính giản dị và tinh thần tiết kiệm, giúp em sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội. Em hứa sẽ cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng là cháu ngoan của Bác Hồ.



