ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” VÀ KHÚC CA BỊ TRÁNG VỀ NHỮNG NGÓN TAY MẤT VÂN
ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” VÀ KHÚC CA BỊ TRÁNG VỀ NHỮNG NGÓN TAY MẤT VÂN
Bà Trương Mỹ Hoa sinh năm 1945 tại Gò Công, tham gia cách mạng từ khi mới 19 tuổi. Trong cuộc đời hoạt động của mình, bà đã dành trọn 11 năm thanh xuân tươi đẹp nhất – từ tuổi 19 đến tuổi 30 – để đấu tranh trong các lao tù đế quốc, trong đó có hai lần bị đày ra “địa ngục trần gian” Côn Đảo. Sau khi hòa bình, bà đảm nhiệm nhiều trọng trách như Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Phó Chủ tịch Quốc hội và Phó Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt
Nam.
Theo dòng hồi ức bi tráng của nguyên Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa, năm 1973, khi Hiệp định Paris được ký kết, tin vui lan tỏa đến từng phòng giam tại Côn Đảo. Những nữ tù nhân chính trị đã biến những ô cửa sổ sắt nhỏ hẹp thành chiếc loa phát thanh dã chiến để reo hò, yêu cầu đối phương thực hiện đúng hiệp định: “Trao trả tù chính trị, trao trả tù binh”. Thế nhưng, đối phương đã bày ra một âm mưu vô cùng thâm độc nhằm “hợp thức hóa” số lượng tù nhân khổng lồ thành tù thường phạm với các tội danh “trộm cắp, giết người” để không phải trao trả. Chúng cưỡng ép các chị em phải lăn tay, chụp hình để lập hồ sơ mới. Đứng trước âm mưu đen tối đó, một cuộc đấu tranh sinh tử không tiếng súng đã nổ ra. Vũ khí duy nhất của người tù lúc bấy giờ chính là ý chí và cơ thể mình. Để vô hiệu hóa việc lấy dấu vân tay, mỗi ngày các chị em đã kiên trì mài mười đầu ngón tay xuống nền xi măng nhám ráp cho đến khi mòn hết vân, máu chảy đầm đìa. Khi bị cưỡng ép chụp hình, họ đồng loạt nhắm mắt, há miệng làm méo mó khuôn mặt để địch không thể có được bất cứ hình ảnh nhận dạng nào. Đỉnh điểm là khi địch ném lựu đạn cay vào phòng giam kín mít khiến hàng trăm người ngất xỉu. Dù bị kéo lê ra bàn giấy trong tình trạng mê man, kẻ thù vẫn phải bất lực khi nhận ra những đầu ngón tay của các chị em đã không còn đường vân để lưu hồ sơ.Sau những trận đòn thù tàn khốc, thân
thể các nữ tù đầy rẫy thương tích. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, tình đồng đội lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Những nam tù nhân ở bộ phận hỏa thực đã lén gửi muối hột vào để chị em pha với nước tiểu, bôi cho nhau để làm tan máu bầm. Chính sự kiên cường ấy đã buộc đối phương phải thừa nhận tư cách tù chính trị của họ. Hôm nay, khi trở lại thăm Côn Đảo, bà Trương Mỹ Hoa vẫn luôn đau đáu tâm nguyện biến nơi từng là “địa ngục trần gian” thành “thiên đường hạ giới”, đồng thời không quên nhắc nhở thế hệ trẻ về cái giá của hòa bình đã được đánh đổi bằng máu xương.
Qua câu chuyện đầy xúc động của bà Trương Mỹ Hoa, em nhận thức sâu sắc rằng hòa bình, độc lập hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là kết tinh từ ý chí sắt đá và sự hy sinh phi thường của những người con gái Việt Nam anh hùng. Để xứng đáng với công ơn trời biển của các thế hệ đi trước, em tự hứa sẽ luôn trân trọng lịch sử, nỗ lực học tập hết mình và rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích. Em nguyện sẽ sống có lý tưởng, có trách nhiệm với cộng đồng, tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa và đóng góp sức mình để xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với những gì cha ông đã để lại.



