điểm cao 507
NGỌN CỜ TRÊN CAO ĐIỂM 507
Đêm ngày 6 tháng 5 năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ rực cháy trong lửa pháo. Sau 55 ngày đêm nếm mật nằm nằm gai, Đại đội 130, Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 209 (Đoàn Sông Lô) nhận nhiệm vụ đánh chiếm cao điểm 507 – một trong những cứ điểm then chốt bảo vệ chiếc cầu Mường Thanh và hầm chỉ huy của tướng De Castries. Đại đội trưởng chỉ huy mũi tiến công chủ lực là Trần Can, người con quê hương Yên Thành, Nghệ An.
Trần Can sinh năm 1931, người nhỏ nhắn nhưng nổi tiếng bởi sự mưu trí và gan lỳ. Trong các trận đánh trước đó tại Him Lam và Hill C1, anh đã nhiều lần dẫn đầu dũng sĩ đâm sâu vào lòng địch. Đêm nay, nhìn về phía thung lũng rực đỏ ánh pháo sáng, anh hiểu rằng trận đánh này sẽ quyết định số phận của cả chiến dịch.
"Đồng chí nào còn sức, theo tôi!" – Lời dặn ngắn gọn của Trần Can truyền đi dọc theo đường hào tiến công nhầy nhụa bùn đất.
Đúng 20 giờ 30 phút, quả mìn nghìn cân nổ tung ở đồi A1 làm rung chuyển cả chiến trường, ra hiệu cho trận tổng công kích toàn diện. Đại đội của Trần Can như một mũi dao sắc lẹm lao thẳng vào cao điểm 507. Địch từ trong các lô lô gô ngầm xả hỏa lực đại bác và đại liên dày đặc nhằm chặn đứng bước tiến của ta. Mảnh đạn cày xới nát đất đá, khói thuốc súng khét lẹt trùm lấp từng đoạn hào.
Trần Can tay cầm súng ngắn, tay ôm quả bộc phá đi đầu. Anh luồn lách qua các hàng rào bùng nhùng, áp sát lô lô gô trung tâm của địch.
"Bộc phá!" – Anh gào lên giữa tiếng nổ xé trời.
Một quầng lửa da cam bùng lên, lô lô gô chính của địch bị đánh sập. Trần Can cùng các dũng sĩ lao lên cắm lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" lên đỉnh cao điểm 507. Tấm vải đỏ tung bay giữa ánh chớp pháo sáng, làm nức lòng toàn bộ lực lượng đang tiến công phía sau.
Tuy nhiên, nhận thấy vị trí chiến lược của cao điểm 507 bị mất sẽ đe dọa trực tiếp đến hầm De Castries, chỉ huy quân Pháp gom toàn bộ lực lượng dù dù nhảy dù còn lại, có xe bọc thép hỗ trợ, mở liên tiếp bốn đợt phản công điên cuồng nhằm chiếm lại trận địa.
Trận chiến giành giật từng mảng công sự diễn ra vô cùng đẫm máu. Tiểu đội của Trần Can thương vong gần hết, đạn dược dần kiệt quệ. Mấy lần địch tràn lên tận gờ hào, Trần Can cùng các đồng chí còn sống sót phải dùng lưỡi lê, báng súng và cả gạch đá để giáp lá kè với đối phương.
Đến đợt phản công thứ tư của địch vào sáng sớm ngày 7 tháng 5, lực lượng của ta tại cao điểm 507 chỉ còn lại vỏn vẹn bốn người, trong đó hai đồng chí đã bị thương nặng. Địch càn lên đông như kiến, tiếng súng gầm rú chỉ còn cách gờ hào vài mét.
Trần Can thu gom toàn bộ lựu đạn còn lại của các thương binh. Anh đứng thẳng trên gờ công sự, gạt phăng lớp đất cát bám trên mặt, bình tĩnh rút chốt từng quả lựu đạn rồi ném thẳng vào đội hình đang tiến lên của địch. Tiếng nổ rền trời đẩy lùi toán lính tiên phong xuống chân dốc.
Ngay sau đó, anh nhặt khẩu súng liên thanh của đồng đội, tiếp tục xả đạn quét sạch những tên địch còn lại đang ngoan cố bám giữ bờ rào. Cao điểm 507 được giữ vững hoàn toàn, mở ra cánh cửa thép hướng thẳng vào trung tâm tập đoàn cứ điểm.
Nhưng đúng lúc đợt phản công cuối cùng của địch bị bẻ gãy, một quả pháo pháo cối rơi trúng ngay sát gờ hào nơi Trần Can đang đứng. Mảnh đạn cứa ngang ngực người đại đội trưởng dũng cảm. Anh gục xuống bên lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" vẫn đang tung bay trên đỉnh đồi.
Trần Can hy sinh vào sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954 – chỉ vài giờ đồng hồ trước khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên mái hầm De Castries, đánh dấu chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu. Anh ngã xuống khi tuổi đời vừa tròn 23.
Hình ảnh người đại đội trưởng trẻ tuổi cắm cờ trên cao điểm 507 và chiến đấu đến hơi thở cuối cùng đã trở thành biểu tượng bất tử cho chí khí quật cường của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên của anh hôm nay được đặt cho nhiều con đường và trường học trên khắp cả nước, ghi nhớ mãi mãi một "thời hoa lửa" lừng lẫy của dân tộc.



