Bài viết

Điểm chỉ huyết thề non sông

Phú Thọ15/12/2025Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Giá sinh ra trong bối cảnh đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, là con trai duy nhất, là niềm hy vọng mưu sinh của người mẹ tảo tần, khi cha ông đã bước sang một bến đò khác. Theo lẽ thường, tiếng súng đạn, bom rơi lẽ ra sẽ chẳng chạm đến ông, bởi chính sách ưu tiên cho những gia đình chế độ 01 con. Thế nhưng, tiếng gọi thiêng liêng của Đảng, của Tổ quốc đã thức tỉnh trái tim người thanh niên trẻ. Bỏ lại sau lưng sự ưu tiên của số phận, bằng tất cả nhiệt huyết và lòng yêu nước cháy bỏng ông Giá đã tự nguyện nộp đơn xin nhập ngũ.

"Lúc đó, tôi phải chích máu để điểm vào tờ đơn" giọng ông Giá trầm lại, như tiếng vọng từ một miền ký ức xa xăm, đong đầy cảm xúc. Khoảnh khắc ấy, không chỉ là một thủ tục hành chính, mà là một lời thề máu, một giao ước thiêng liêng với non sông. Vì "Nhà nghèo, không được ăn uống đầy đủ nên không đủ cân. Tỉnh đã nuôi ông đến khi đủ cân mới đưa đi huấn luyện", một người lính tương lai lại phải được "nuôi" cho đủ sức để cầm súng, để hy sinh, tưởng chừng là rào cản, lại trở thành minh chứng cho sự kiên định lạ thường.

Tuổi 17, cái tuổi còn non dại, lẽ ra phải được mẹ che chở, được vui chơi hồn nhiên. Vậy mà, ông Giá đã dứt áo rời xa vòng tay gia đình, bước vào quân ngũ, huấn luyện tại Bộ Tư lệnh 350. Nơi đó, ông bắt đầu cuộc đời người lính, những ngày tháng huấn luyện khắc nghiệt, những bài học đầu tiên về ý chí kiên cường và lòng dũng cảm.

Gia cảnh khó khăn, cơm không đủ no, áo không đủ ấm, đã in hằn sâu vào tâm trí người lính trẻ. Ấy vậy mà, khi đặt chân vào môi trường Quân đội, một cảm giác lạ lẫm, một sự nhẹ nhõm đến bất ngờ len lỏi trong trái tim, ông kể: "Tôi viết thư về cho mẹ, ở bộ đội con sướng hơn ở nhà. Vào đây không phải lo bữa ăn hàng ngày, được ăn cơm trắng, rau xanh. Ở nhà mình toàn ăn cơm độn rau má". Nhìn nụ cười móm mém, đầy chất phác chợt thoáng hiện trên gương mặt khắc khổ, như thể ông đang cười mà nước mắt muốn chảy ra. "Đó cũng là một trong những động lực để ông vượt qua được gian khổ khi huấn luyện", điều đó, ẩn chứa biết bao nhiêu nỗi niềm. Nó không chỉ là niềm vui đơn thuần của một người lính trẻ khi được ăn no, mặc ấm, mà còn là nỗi lòng của một người con thương mẹ, muốn mẹ ở quê nhà yên lòng, muốn mẹ tin rằng con trai mình đang sống tốt, dù cho ngoài kia mưa bom, bão đạn vẫn không ngừng trút xuống. Hơn ai hết, ông hiểu rằng, chỉ khi ông vững vàng, mẹ ông mới có thể bớt đi một phần lo toan, vơi đi một phần nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn