ĐIỂM TỰA ÂM THẦM QUA NĂM THÁNG ĐẠN BOM

ĐIỂM TỰA ÂM THẦM QUA NĂM THÁNG ĐẠN BOM
Có những buổi chiều bình yên, nhìn nắng vàng rớt nhẹ bên hiên nhà ở tổ dân phố Ninh Phú, phường Hòa Thắng, tôi chợt nhận ra nền hòa bình mà thế hệ trẻ chúng tôi đang được thừa hưởng hôm nay được kết tinh từ biết bao hy sinh, chở che thầm lặng của những người đi trước.
Hôm nay, được ngồi bên cụ bà Trình Thị Đừng (sinh năm 1924), nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc chằng chịt những vết đồi mồi của người mẹ đã bước qua tuổi bách niên, sống mũi tôi lại cay cay. Trải qua hơn một thế kỷ thăng trầm cùng vận mệnh non sông, ánh mắt mờ đục theo thời gian của cụ vẫn ánh lên nét hiền từ, bao dung của một người mẹ Việt Nam trọn đời son sắt với cách mạng.
Che chở cán bộ giữa lằn ranh sinh tử
Lần giở lại từng mảnh ký ức bảng lảng của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Hòa Thắng năm xưa từng là nơi đạn bom cày xới, tai mắt quân thù bủa vây tứ phía. Giữa những hiểm nguy tột cùng ấy, căn nhà nhỏ của bà Đừng đã trở thành “pháo đài” chở che cho cách mạng, thành điểm tựa vững chắc của cán bộ nằm vùng.
Thời ấy, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như một sợi tóc. Nuôi giấu cán bộ, giúp đỡ cách mạng đồng nghĩa với việc đối mặt với đòn roi, ngục tù và họng súng của kẻ thù bất cứ lúc nào. Nhưng với tấm lòng kiên trung và tình yêu thương vô bờ bến dành cho các chiến sĩ, bà vẫn chẳng quản hiểm nguy. Từng vạt ngô, hạt gạo chắt chiu, từng hầm bí mật được đào vội trong đêm tối, từng bước chân cảnh giới báo động khi giặc càn… tất cả đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và lòng dũng cảm phi thường của bà.
Nhớ về những ngày tháng gian khổ ấy, bà khẽ cười – nụ cười của một người đã gửi trọn thanh xuân cho Tổ quốc:
“Thời đó hiểm nguy dữ lắm con ơi, giặc lùng sục ngày đêm. Nhưng mình thương cán bộ, thương bộ đội như con em ruột thịt của mình. Thấy các anh chịu đói, chịu rét, vào sinh ra tử vì độc lập dân tộc thì bụng dạ nào mà sợ chết. Cứ che chở được các anh an toàn là lòng mình thấy nhẹ nhõm rồi…”
Lời tâm sự mộc mạc, nhẹ tênh của bà làm chúng tôi lặng đi. Không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, nhưng sự chở che, nuôi giấu cán bộ lúc hiểm nguy của bà chính là tấm lá chắn kiên cố, tiếp thêm sức mạnh cho ngọn lửa cách mạng bùng cháy đến ngày toàn thắng.
Nghĩa tình trọn vẹn giữa đời thường
Chiến tranh khép lại, đất nước rợp bóng cờ hoa. Người con gái kiên cường trong lửa đạn năm nào nay đã ở vào cái tuổi xưa nay hiếm. Tuổi cao, sức yếu, không còn khả năng lao động và sống trong cảnh già neo đơn, nhưng bà chưa bao giờ cảm thấy lẻ loi. Sự chở che năm nào của bà dành cho cách mạng nay được đền đáp bằng sự chăm lo nghĩa tình, trọn vẹn của Đảng, Nhà nước qua từng suất trợ cấp nuôi dưỡng hằng tháng, cùng sự phụng dưỡng, sẻ chia ấm áp của chính quyền và bà con lối xóm.
Nhìn màu áo xanh tình nguyện của đoàn viên thanh niên quây quần bên hiên nhà, nghe những lời thăm hỏi ân cần, đôi bàn tay run rẩy của bà nắm chặt lấy tay chúng tôi, rưng rưng xúc động. Hóa ra, mong ước của những chứng nhân đi qua thời hoa lửa thật giản dị: thấy quê hương đổi mới, đất nước thanh bình và thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do.
Ngọn lửa truyền đời cho thế hệ trẻ
Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng những câu chuyện chở che cách mạng của cụ bà Trình Thị Đừng vẫn sống mãi như một biểu tượng của lòng trung kiên và đức hy sinh thầm lặng. Đó chính là một “địa chỉ đỏ”, một chứng nhân lịch sử nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay về đạo lý thiêng liêng: “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”.

(Đoàn phường Hòa Thắng thăm bà Trình Thị Đừng)
Rời tổ dân phố Ninh Phú khi hoàng hôn buông xuống, hình ảnh người mẹ bách niên với nụ cười phúc hậu cứ đọng mãi trong tâm trí chúng tôi. Nguyện chúc cụ luôn có thật nhiều sức khỏe, mãi là cây cao bóng cả tỏa bóng mát nghĩa tình, tiếp thêm niềm tin và ngọn lửa lý tưởng cho thế hệ trẻ vững bước trên con đường dựng xây đất nước hôm nay và mai sau!



