Điểm Tựa Của Những Họng Pháo
Câu chuyện tái hiện trận đánh ác liệt tại cao điểm Him Lam, nơi khẩu đội trưởng Bùi Đình Cư trong tình thế hiểm nghèo đã đưa ra một quyết định táo bạo: Dùng chính bờ vai và lưng của mình làm bệ tì cố định cho nòng pháo cao xạ, giữ vững nhịp bắn xé toạc máy bay địch.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, thực dân Pháp luôn tự hào về tập đoàn cứ điểm "bất khả chiến bại" được yểm trợ bởi các phi đội máy bay vận tải và ném bom hiện đại. Để bẻ gãy đôi cánh ấy, đại đoàn pháo cao xạ của ta đã phải kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn qua hàng trăm cây số đèo dốc hiểm trở để lập trận địa. Giữa những người lính pháo binh kiên cường ngày ấy, Khẩu đội trưởng Bùi Đình Cư nổi bật với vóc dáng đậm người, nước da sạm nắng và một tinh thần kỷ luật thép.
Sáng ngày 14 tháng 3 năm 1954, một ngày sau khi quân ta nổ súng mở màn chiến dịch tấn công tập đoàn cứ điểm, bầu trời Điện Biên Phủ đặc quánh tiếng động cơ. Địch điên cuồng điều động các tốp máy bay Hellcat và B-26 đến ném bom rải thảm xuống các trận địa pháo của ta nhằm dập tắt hỏa lực.
Tại mâm pháo của Bùi Đình Cư, bom đạn cày xới nát cả một vùng. Một quả bom phá nổ ngay sát mép hào hất tung đất đá, làm sập một bên bệ tì cố định của khẩu pháo cao xạ 12,7mm. Khẩu pháo bị nghiêng hẳn sang một bên, chiếc chân đế bằng thép bị gãy gập.
"Trực thăng địch đang hạ cao độ để thả lính dù xuống đồi độc lập! Pháo bị nghiêng không bám được mục tiêu!" — Người xạ thủ hét lên trong bất lực khi kính ngắm chỉ còn nhìn thấy khoảng trời trống rỗng.
Lúc này, nếu không nổ súng bắn chặn, bầu trời sẽ hoàn toàn thuộc về kiểm soát của địch, và bộ binh ta dưới thung lũng sẽ phải phơi mình trước làn đạn từ trên không. Việc dựng lại bệ pháo bằng gỗ hay xẻng đất trong lúc bom rơi đạn lạc là điều không thể kịp.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Bùi Đình Cư lao đến. Không một chút ngần ngại, anh ghé sát bờ vai lực lưỡng của mình vào dưới thân khẩu pháo, dùng hai tay ghì chặt lấy hai chân đế bám đất, lấy chính cơ thể mình làm chiếc bệ tì thay thế cho phần thép đã gãy.
"Bắn! Nhắm thẳng vào chiếc đi đầu mà bắn!" — Cư nghiến răng hét lớn.
Người xạ thủ sững sờ trong một tích tắc, nhưng hiểu được ý chí của người khẩu đội trưởng, anh lập tức áp mắt vào kính ngắm, bóp cò.
Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Khẩu pháo 12,7mm khạc lửa liên hồi. Mỗi viên đạn rời nòng là một lực giật cực mạnh lên đến hàng trăm kilôgam dội thẳng xuống bả vai và sống lưng của Bùi Đình Cư. Sức ép kinh hoàng khiến lồng ngực anh thắt lại, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, xương khớp kêu rắc rắc tưởng chừng như sắp vỡ vụn dưới sức nặng và độ rung của vũ khí.
Nhưng người khẩu đội trưởng ấy vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đồng. Đôi chân anh găm chặt vào lòng đất chiến hào, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên chịu đựng, ánh mắt đỏ rực lửa chiến đấu định vị một điểm tựa không hề lay chuyển.
Chính nhờ bệ đỡ bằng xương bằng thịt kiên cường ấy, đường đạn của khẩu đội đạt độ chính xác tuyệt đối. Loạt đạn xé gió găm thẳng vào thân chiếc máy bay dẫn đầu của địch làm nó bốc cháy ngùn ngụt, lao thẳng xuống thung lũng Mường Thanh. Những chiếc còn lại hoảng loạn kéo cao độ, không dám hạ thấp để tiếp viện nữa.
Khi tiếng súng tạm ngưng, máy bay địch rút chạy, Bùi Đình Cư ngã gục xuống lòng chiến hào. Bả vai anh sưng tấy, tím bầm và rớm máu, chiếc áo trấn thủ rách bươm bám đầy muội súng. Đồng đội lao đến đỡ anh dậy, nước mắt hòa lẫn bụi đường. Anh khẽ mở mắt, nhìn về phía chiếc máy bay địch đang bốc khói phía xa, nở một nụ cười mãn nguyện rồi thầm thì: "Trận địa... giữ vững rồi chứ các em?"
Bùi Đình Cư đã bước qua thời hoa lửa bằng một hành động vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của con người. Anh đã biến cơ thể mình thành một phần của thứ vũ khí giữ gìn sông núi, viết nên một trang sử vàng về tinh thần quả cảm, quyết chiến quyết thắng của bộ đội Pháo binh Việt Nam anh hùng.



