Điểm Tựa Giữa Dòng Nước Lũ
Câu chuyện kể về hành trình của Trung úy Nam và đồng đội trong những ngày lũ lụt lịch sử tại một vùng trũng miền Trung vào tháng 10 năm 2025. Giữa dòng nước dữ và những căn nhà chỉ còn thấy nóc, họ đã biến mình thành những điểm tựa vững chãi nhất cho bà con.
Những ngày cuối tháng 10, mưa như trút nước. Con sông chảy qua xã Bình Đức dâng cao, nhấn chìm hàng trăm ngôi nhà trong biển nước. Nam, một sĩ quan trẻ thuộc đơn vị quân đội đóng quân tại địa bàn, nhận lệnh điều động khẩn cấp.
Khi đến nơi, cảnh tượng vô cùng tang thương: những cột điện đổ ngang, rác rưởi lềnh bềnh, và từ xa, tiếng kêu cứu văng vẳng trong gió mưa. Thuyền của đơn vị Nam lao vun vút trên dòng nước đục ngầu, len lỏi giữa những rặng tre đã bị dòng lũ xô đổ.
Tại một ngôi nhà sàn đơn độc, một cụ già đang bám chặt vào mái nhà, bên cạnh là một em bé đang khóc thét vì lạnh. Dòng nước xoáy tạo thành những xoáy nước ngay sát móng nhà, chỉ cần một sơ suất nhỏ, căn nhà sẽ bị đánh sập.
"Anh em đâu, tiếp cận ngôi nhà từ hướng thượng nguồn, tránh luồng xoáy!" – Nam ra lệnh dứt khoát.
Chiếc thuyền nhỏ chao đảo dữ dội. Nam cởi bỏ áo phao của mình, ném cho người đồng đội cầm lái, còn anh lao mình xuống dòng nước xiết để bơi về phía mái nhà. Dòng nước lạnh buốt như kim châm, những mảnh gỗ sắc nhọn từ nhà đổ nát va đập vào người anh đau điếng.
Khi chạm được vào mái nhà, Nam dùng hết sức lực bế em bé, rồi dìu cụ già xuống xuồng. Khi người cuối cùng đã an toàn, anh mới leo lên sau cùng. Căn nhà gỗ phía sau anh đổ ầm xuống nước ngay khi anh vừa rời khỏi đó vài mét.
Đêm đó, tại điểm sơ tán, Nam cùng đồng đội không ngủ. Họ nhường hết lương khô và chăn màn cho bà con, còn mình thì ngồi co ro trong góc phòng. Sáng hôm sau, khi nước bắt đầu rút, người dân địa phương – những người vừa thoát chết – nhìn thấy những chiến sĩ với gương mặt hốc hác, bàn tay bầm tím vì va đập, họ đã lặng người đi vì xúc động.
"Nếu không có các chú, chúng tôi không biết phải làm sao," cụ già nắm chặt bàn tay Nam, nước mắt lưng tròng.
Nam chỉ cười hiền, nhìn những người đồng đội đang tất bật quét dọn bùn đất giúp dân: "Dân khổ là mình khổ, dân an thì mình mới yên lòng. Đó là mệnh lệnh từ trái tim của người lính, bác ạ."
Sau trận lũ, đơn vị của Nam lại quay về với những buổi tập luyện và công tác dân vận thường nhật. Nam vẫn giữ thói quen quan sát dòng sông mỗi khi đi ngang qua. Anh hiểu rằng, thời bình, người lính không chiến đấu với kẻ thù bằng súng đạn, mà chiến đấu với thiên nhiên khắc nghiệt để bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.
Câu chuyện của Nam và đồng đội là hình ảnh đẹp đẽ về tình quân dân. Dù là trong chiến tranh hay thời bình, người lính vẫn luôn là điểm tựa vững chãi nhất của nhân dân, sẵn sàng lao vào nơi hiểm nguy để "nhường sự sống cho người, nhận hiểm nguy về mình".


