Điểm tựa vững chắc phía sau – những người âm thầm giữ lửa cho cách mạng
Trong ký ức của những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có những con người không đứng nơi chiến hào, không trực tiếp cầm súng, nhưng lại là điểm tựa vững chắc phía sau – những người âm thầm giữ lửa cho cách mạng. Bà Huỳnh Thị Ruộng, sinh năm 1937, quê tại thôn Hòa An (trước đây thuộc xã Tam Hòa, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam; nay là thôn Hòa An, xã Tam Anh, thành phố Đà Nẵng), là một người mẹ như thế.
Hình ảnh: Bà Huỳnh Thị Ruộng cùng với Trình Thị Ngọc Bí thư chi đoàn
Năm 1960, khi mới ngoài hai mươi tuổi, bà đã sớm giác ngộ và tham gia hoạt động cách mạng. Giữa những năm tháng bom đạn ác liệt, bà không chọn con đường ra chiến trường, mà lặng lẽ trở thành hậu phương vững chắc cho bộ đội. Trong căn bếp nhỏ đơn sơ, bà ngày ngày nhóm lửa, nấu những bữa cơm vội vàng gửi đến các chú bộ đội. Mỗi hạt gạo bà góp nhặt, mỗi bữa cơm bà nấu đều thấm đẫm tình thương và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình. Những việc làm tưởng chừng giản dị ấy lại ẩn chứa biết bao hiểm nguy. Mỗi lần nhóm bếp là một lần đối mặt với sự rình rập của kẻ thù. Nhưng bằng lòng dũng cảm và niềm tin vào cách mạng, bà chưa từng nao núng. Ngọn lửa trong căn bếp nhỏ của bà không chỉ nấu chín những bữa cơm, mà còn sưởi ấm tinh thần cho những người lính nơi tuyến lửa. Không chỉ đảm nhiệm công việc hậu cần, bà còn là người kết nối nghĩa tình trong làng xã. Bà thường xuyên đi lại, thăm hỏi, liên lạc, động viên các anh em hoạt động cách mạng. Những lời hỏi han chân thành của bà giữa thời chiến đã trở thành nguồn động viên quý giá, tiếp thêm nghị lực cho bao người con đang ngày đêm chiến đấu.
Từ năm 1965 đến 1973 – giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước – bà tiếp tục tham gia các hoạt động bảo vệ lực lượng cách mạng. Bà âm thầm che chở, giúp đỡ, giữ bí mật cho các chiến sĩ. Có những đêm dài, bà thao thức, lo lắng cho từng chuyến đi, từng bước chân của anh em. Sự hy sinh của bà không được ghi lại bằng những trận đánh lớn, mà bằng những tháng ngày bền bỉ, lặng thầm nhưng đầy kiên cường.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Hòa bình lập lại, bà trở về với cuộc sống đời thường nhưng vẫn không ngừng cống hiến. Bà tích cực tham gia các phong trào tại thôn Đông Tân, xã Hòa Bình, Hòa An; tham gia Hội Phụ nữ xã Kỳ Hòa (Tam Hải). Từ năm 1975 đến 1978 và tiếp tục gắn bó với Hội Phụ nữ thôn Hòa An từ năm 1978. Ở đâu có phong trào, ở đó có hình ảnh của bà – giản dị, gần gũi nhưng đầy trách nhiệm.
Ghi nhận những đóng góp to lớn ấy, bà đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam anh hùng – biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả. Ngày 26 tháng 12 năm 1986, bà vinh dự được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba vì những cống hiến trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ngoài ra, bà còn được khen thưởng và vinh danh qua nhiều thời kỳ, dù một số giấy tờ, kỷ vật đã bị thất lạc theo năm tháng.

Hình ảnh: Huân chương kháng chiến của bà Huỳnh Thị Ruộng
Cuộc đời bà Huỳnh Thị Ruộng là câu chuyện đẹp của một người mẹ bình dị trong thời hoa lửa – người đã âm thầm giữ lửa cách mạng bằng tất cả tình yêu nước, sự kiên trung và đức hy sinh lặng lẽ.
Giữa những trang sử hào hùng của dân tộc, có những cái tên được nhắc đến bằng những chiến công vang dội, nhưng cũng có những con người như bà – lặng lẽ, bền bỉ, góp phần làm nên chiến thắng bằng chính trái tim mình. Và chính họ đã viết nên một phần không thể thiếu của lịch sử – phần lịch sử mang tên niềm tin và sự hy sinh.



