Diễn biến buổi trưa lịch sử tại Dinh Độc Lập qua lời kể của lái xe tăng 390.
Đoạn tư liệu ghi lại những ký ức chân thực, hồi hộp và đầy cảm xúc của cựu chiến binh Nguyễn Văn Tập – người điều khiển chiếc xe tăng 390 húc văng cổng chính Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30/4/1975.
KÝ ỨC TRONG KHOANG LÁI XE TĂNG 390: THỜI KHẮC LỊCH SỬ TRƯA NGÀY 30/4/1975
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, không khí tại trung tâm Sài Gòn căng như dây đàn. Tiến thẳng về hướng Dinh Độc Lập, chiếc xe tăng 390 dưới sự điều khiển của người tài xế Nguyễn Văn Tập nhận lệnh quyết đoán: "Anh Tập, quyết định tiến lên!"
Nhận lệnh, ông Tập nhanh chóng bẻ lái, chuyển hướng sang phía bên phải, đưa đầu xe hướng thẳng chính diện vào cổng chính của Dinh Độc Lập. Đoạn đường từ phố Nam Kỳ Khởi Nghĩa lao thẳng vào cổng chính chỉ vỏn vẹn chừng 10 mét. Nhấn gạt tăng tốc, ông Tập nhấn ga lấy đà, lao thẳng xe với tốc độ cực lớn, tông sập cánh cổng sắt chính diện trong khoảnh khắc bàng hoàng của đối phương.
Giải thích về việc chiếc xe tăng 843 phía trước bị kẹt, ông Tập nhớ lại: "Xe 843 bị kẹt là vì đã dừng lại ở đó từ trước, ngay giữa hai cột cổng nên bị kẹt. Còn xe chúng tôi là chiếc xe đầu tiên húc tung cổng và tiến vào bên trong". Khi thấy chiếc xe tăng 390 hùng hũng xông qua cổng, hàng loạt xe thiết giáp của quân chính quyền Sài Gòn đậu ở sân đã hoảng loạn bỏ xe tháo chạy.
Không chút chậm trễ, xe 390 tiến qua thảm cỏ trước Dinh. Ông Tập thò đầu ra khỏi cửa sập để quan sát toàn cảnh tình hình xung quanh. Chờ đợi một lúc tương đối lâu trong khoang lái, thấy đồng đội đã lên tầng trên làm nhiệm vụ mà mãi chưa xuống, lòng ông lại dâng lên sự sốt ruột: "Chờ lâu quá, kiểu này chưa biết bao giờ các ông ấy mới xuống!"
Quyết định bỏ xe, ông Tập nhảy xuống chạy bộ thẳng lên phía bậc tam cấp vào trong Dinh. Bước chân trên tấm thảm nhung đỏ trải dài trước cửa Dinh Độc Lập, ông trầm ồ trước vẻ đẹp sang trọng nơi đây. Thế nhưng, giữa giây phút ngỡ ngàng đó, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu người lính chiến: "Nãy giờ mấy thằng lính xe tăng địch bỏ chạy, lỡ chúng quay lại chiếm xe rồi phản kích thì mình chết!"
Không kịp nói với ai, nhận thức được rủi ro quân sự, ông Tập vội vã quay trở lại sân Dinh, chui tọt vào lại trong khoang lái của chiếc xe tăng 390, tiếp tục giữ vị trí chiến đấu và bảo vệ chiếc xe – biểu tượng cho chiến thắng lịch sử của dân tộc.



