Bài viết

ĐIỆN BIÊN PHỦ – 56 NGÀY ĐÊM LÀM NÊN CHIẾN THẮNG LỊCH SỬ

24/08/2026Xã Bạch Đích (Đoàn xã Bạch Đích)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1953, trong cuộc tiến công chiến lược Đông Xuân 1953–1954, quân đội ta liên tục buộc thực dân Pháp phải phân tán lực lượng trên nhiều chiến trường.

Tại Tây Bắc, quân Pháp quyết định xây dựng Điện Biên Phủ thành một tập đoàn cứ điểm mạnh, với ý đồ thu hút và tiêu diệt chủ lực của quân ta.

Ngày 6 tháng 12 năm 1953, Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp được giao làm Tư lệnh kiêm Bí thư Đảng ủy Chiến dịch. Sở Chỉ huy chiến dịch đặt tại Mường Phăng, tỉnh Điện Biên.

Điện Biên Phủ nằm trong một thung lũng rộng lớn. Quân Pháp xây dựng tại đây hệ thống phòng ngự gồm nhiều cứ điểm, chia thành các phân khu, tập trung khoảng 16.200 quân.

Ban đầu, ta dự kiến đánh nhanh, giải quyết nhanh.

Nhưng sau khi trực tiếp nghiên cứu chiến trường, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận thấy quân Pháp đã củng cố hệ thống phòng ngự rất mạnh, trong khi công tác chuẩn bị của ta chưa bảo đảm cho một trận đánh nhanh.

Sau khi báo cáo và được Bộ Chính trị đồng ý, phương châm tác chiến được thay đổi sang “đánh chắc, tiến chắc”.

Ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn bắt đầu.

17 giờ 5 phút, pháo binh ta đồng loạt trút hỏa lực xuống cứ điểm Him Lam.

Sau nhiều giờ chiến đấu quyết liệt, đến 23 giờ 30 phút, Him Lam hoàn toàn bị tiêu diệt.

Hơn 300 quân Pháp bị tiêu diệt, khoảng 200 tên bị bắt. Cứ điểm mạnh ở phía Đông Bắc tập đoàn cứ điểm bị đánh tan.

Ngày 14 tháng 3, quân ta tiếp tục tiến công Độc Lập.

Trận chiến diễn ra ác liệt. Quân Pháp chống trả mạnh, nhưng các đơn vị của ta từng bước phá vỡ hệ thống phòng ngự.

Đến ngày 17 tháng 3, Độc Lập bị tiêu diệt, trong khi Bản Kéo bị buộc phải đầu hàng.

Đợt tiến công thứ nhất kết thúc. Phân khu phía Bắc của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ bị phá vỡ.

Nhưng những trận đánh khốc liệt nhất vẫn còn ở phía trước.

Từ ngày 30 tháng 3, quân ta mở đợt tiến công thứ hai, tập trung vào các cứ điểm phía Đông phân khu trung tâm như C1, D1, E1 và A1.

Quân Pháp chống trả quyết liệt.

Từng đoạn giao thông hào, từng quả đồi trở thành nơi hai bên giành giật từng mét đất.

Đặc biệt, đồi A1 trở thành một trong những điểm quyết chiến ác liệt nhất của toàn chiến dịch.

Trận A1 kéo dài nhiều ngày đêm.

Bộ đội ta vừa chiến đấu vừa đào đường hầm trong lòng đất, từng bước tiếp cận vị trí phòng thủ của quân Pháp.

Đêm 6 tháng 5 năm 1954, một khối bộc phá gần 1.000kg được đặt dưới lòng đồi A1.

20 giờ 30 phút, khối bộc phá phát nổ.

Tiếng nổ vang lên giữa lòng chảo Điện Biên Phủ, trở thành hiệu lệnh cho đợt tiến công quyết định.

Quân ta lập tức xung phong.

Sau một đêm chiến đấu ác liệt, đến 4 giờ 30 phút sáng ngày 7 tháng 5, quân ta hoàn toàn làm chủ đồi A1.

A1 bị đánh chiếm đã mở ra thời cơ quyết định.

Cùng ngày, quân ta đồng loạt tiến công các vị trí còn lại của tập đoàn cứ điểm.

Đến chiều, hệ thống phòng ngự của quân Pháp nhanh chóng tan rã.

17 giờ 15 phút ngày 7 tháng 5 năm 1954, quân ta tiến vào Sở chỉ huy của quân Pháp.

Đại đội trưởng Tạ Quốc Luật cùng một số chiến sĩ tiến vào hầm chỉ huy và bắt sống tướng Đờ Cát-xtơ-ri cùng toàn bộ Bộ tham mưu tập đoàn cứ điểm.

Đến 22 giờ ngày 7 tháng 5, toàn bộ quân Pháp tại Điện Biên Phủ bị tiêu diệt hoặc bắt sống.

Sau 56 ngày đêm, từ ngày 13 tháng 3 đến ngày 7 tháng 5 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc toàn thắng.

Quân ta đã tiêu diệt hoàn toàn tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, bắt sống và loại khỏi vòng chiến đấu 16.200 quân Pháp.

Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đập tan tập đoàn cứ điểm mạnh nhất của quân Pháp ở Đông Dương, làm phá sản kế hoạch Nava và tạo bước ngoặt quyết định cho cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

56 ngày đêm ấy đã đi vào lịch sử dân tộc như một bản anh hùng ca của lòng quả cảm, ý chí và sự hy sinh. Từ Him Lam, Độc Lập đến A1 và hầm chỉ huy Đờ Cát-xtơ-ri, từng trận đánh đã góp lại thành một chiến thắng làm chấn động cả thế giới.

Bài học cho tuổi trẻ hôm nay: Có những chiến thắng được làm nên từ ý chí kiên định và sự hy sinh của biết bao con người. Điện Biên Phủ nhắc thế hệ hôm nay luôn trân trọng hòa bình và biết ơn những người đã dành tuổi trẻ của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn