Cựu chiến binh

Điện Biên Phủ: Những ký ức không quên

70 năm sau chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", các chiến sĩ Điện Biên, TNXP, dân công hỏa tuyến năm xưa nay đều đã ở tuổi xưa nay hiếm. Nhưng với họ, kí ức về những ngày tháng gian khổ mà rất đỗi tự hào vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí. Nhân dịp kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954-7/5/2024), phóng viên Báo Ninh Bình đã gặp gỡ và ghi lại ký ức của những người trực tiếp tham gia chiến dịch.

Lai Châu04/03/2026BCH Chi đoàn (Chi đoàn Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điện Biên Phủ: Những ký ức không quênĐiện Biên Phủ: Những ký ức không quên


Gian khổ nhưng rất đỗi hào hùngĐiện Biên Phủ Những ký ức không quênTôi bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương từ năm 1951. Đến đầu năm 1954, tôi xin tham gia vào một đội quân y được thành lập tại thôn Lũ Phong (xã Quỳnh Lưu), với mệnh lệnh di chuyển lên Điện Biên Phủ để điều trị, chăm sóc cho anh em thương binh. Đội quân y của tôi lúc đó có khoảng 30 người, đi bộ băng rừng vượt núi hơn một tháng trời mới lên đến Điện Biên. Khoảng đầu tháng 2/1954, sau khi tập trung lực lượng, Đội quân y được giao thực hiện nhiệm vụ trong tuyến hầm tại khu vực đồi Him Lam. Từ khi đó cho đến khi chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc vào tháng 5/1954, tôi và anh, chị em trong đội đều ở dưới hầm, bất kể ngày cũng như đêm, khoảng ba tháng không nhìn thấy ánh mặt trời. Khi chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu, khắp bốn phía đều là tiếng súng, tiếng bom ầm vang. Có những đợt quân địch bắn phá ác liệt, khu vực hầm chúng tôi ở thường xuyên rung chuyển, bụi đất từ trên rơi xuống thành lớp bụi dày trên quần áo, mặt mũi ai cũng lấm lem. Thế rồi, chúng tôi bắt đầu quen dần với tiếng bom đạn, bóng tối và ánh đèn leo lắt trong khu hầm. Thỉnh thoảng, chị em chúng tôi được chỉ huy cho vào khu hầm quan sát, nhìn lên phía trận địa trên mặt đất chỉ thấy khói bay khắp nơi, trên bầu trời là những quả pháo sáng của giặc Pháp bắn lên tìm vị trí của quân ta. Có những ngày trời mưa, nước đổ xuống hầm khiến việc di chuyển gặp rất nhiều khó khăn. Muốn đi lại giữa các khu vực, chúng tôi phải bám vào vách hầm, chân lần từng bước một vì nước ngập lên đến đầu gối, bùn đất phía dưới quánh lại bó chặt từng bước đi. Nhiệm vụ chính của tôi là nhân viên cấp dưỡng, nấu ăn và chăm sóc cho bộ đội bị thương. Càng về thời gian cuối của chiến dịch Điện Biên Phủ, số lượng bộ đội bị thương ngày càng nhiều. Vì vậy ngoài nhiệm vụ được giao, những lúc cao điểm tôi cũng tham gia phụ giúp các y, bác sĩ băng bó cho các thương binh. Ngày đó điều kiện thiếu thốn đủ đường, từ thuốc men cho đến thực phẩm. Các thương binh chỉ được tẩm bổ bằng cháo trắng, những trường hợp nặng hơn thì được cải thiện bằng cháo đậu xanh với chút cá khô. Thi thoảng các dân công đi vào rừng, tìm được ít khoai dại, rau rừng mang về để chúng tôi cải thiện bữa ăn, bảo đảm sức khỏe cho thương binh trước khi chuyển về tuyến sau để điều trị chuyên sâu hơn. Thiếu thốn, vất vả là vậy nhưng các y, bác sĩ và chị em cấp dưỡng trong đội chúng tôi luôn một lòng tin tưởng vào Đảng, Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp; luôn tin rằng ngày chiến thắng Điện Biên Phủ sẽ sớm đến. Chiều ngày 7/5/1954, đội chúng tôi nhận tin báo tướng Đờ Caxtơri cùng toàn bộ Bộ Tham mưu và binh lính tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ kéo cờ trắng ra hàng; khiến anh chị em chúng tôi vui mừng khôn xiết. Ngay lập tức, tôi cùng một số chị em được lệnh di chuyển về phía hầm chỉ huy của quân địch để thu gom thuốc men, bông băng phục vụ cho việc sơ cứu thương binh. Men theo những con đường đồi núi, chúng tôi cứ nhìn theo hướng lá cờ "quyết chiến, quyết thắng" của quân đội ta tung bay trên nóc hầm chỉ huy của địch mà tiến bước trong niềm vui sướng, tự hào. Dù đã 70 năm trôi qua, nhưng những ký ức đó vẫn luôn ghi dấu trong trí nhớ của tôi. Mỗi khi đêm về, tôi lại nhớ về bóng tối đen kịt cùng những ánh đèn leo lắt trong khu hầm khi xưa-một thời gian khổ, "khoét núi ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt". Đó thực sự là những ngày tháng gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng.

Theo: Trương Thị Sự - Báo Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn