Diệp Anh Tuấn (1)
Chú Diệp Anh Tuấn (sinh năm 1955), quê thị trấn Long Hồ, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long, là cựu Thanh niên Xung phong và cựu Chiến binh từng tham gia làm nhiệm vụ tại Chiến dịch Biên giới Tây Nam. Chú công tác trong lực lượng TNXP huyện Long Hồ, giữ nhiệm vụ thư ký quân số Trung đoàn 1, tham gia các công việc phục vụ chiến đấu như tiếp lương thực, tải đạn, đào công sự và hỗ trợ triển khai nhiệm vụ cho đơn vị. Hiện nay, chú sinh sống tại ấp Thạnh Hưng, xã Phú Quới, huyện Long Hồ, và đang giữ chức
CHÚ DIỆP ANH TUẤN – TUỔI TRẺ GIỮA LỬA ĐẠN BIÊN CƯƠNG
Chú Diệp Anh Tuấn – người thanh niên xung phong năm nào và ngọn lửa không tắt của lòng yêu nước
Năm 1978, khi miền Nam vừa trọn vẹn hòa bình sau ngày thống nhất, biên giới Tây Nam lại bùng lên tiếng súng. Một lần nữa, đất nước đứng trước thử thách sinh tử: bảo vệ từng tấc đất, từng mái nhà, từng dòng sông của đồng bào. Trong khói lửa mịt mù ấy, chàng trai trẻ Diệp Anh Tuấn, quê ở thị trấn Long Hồ, tỉnh Cửu Long (nay là Vĩnh Long), không chần chừ mà xung phong ra trận – dấn thân vào lằn ranh sinh tử để bảo vệ Tổ quốc.
Chú được phân công làm Thư ký quân số của Trung đoàn 1 Thanh niên xung phong, Huyện Long Hồ. Công việc tưởng như chỉ giấy bút, nhưng lại gắn liền với khói lửa – tiếp tế lương thực, tải đạn, đào công sự, vừa phục vụ vừa chiến đấu. Trong tiếng nổ, mùi thuốc súng, chú và đồng đội vẫn giữ vững tinh thần thép.
“Sống như ngày bình thường thôi, chết chóc hay thương tật thấy hoài cũng quen”
– chú Tuấn kể lại, ánh mắt vẫn đượm nét kiên cường của một thời máu lửa.
Những ngày tháng ấy, cái đói, cái lạnh, nỗi sợ và sự mất mát luôn rình rập. Nhưng giữa gian khổ, người thanh niên ấy đã trưởng thành hơn cả trong chiến tranh – nơi cái chết và sự sống chỉ cách nhau một hơi thở.
Ngày 06 tháng 01 năm 1979, 3 giờ chiều, tiếng nổ súng đầu tiên của Biên giới Tây Nam – chiến dịch phản công bắt đầu. Tiếng hỏa tiễn, tiếng súng nổ, tiếng bom gầm hòa vào tiếng tim người lính trẻ. Dưới dòng Mê Kông, đoàn tàu hải quân Việt Nam dũng mãnh lao lên, trên trời, máy bay phản lực rít qua những vệt khói trắng. “Đến 7 giờ sáng hôm sau, thì chú đã được đồng đội báo tin vui chiến thắng vang dội – Phnom Penh được giải phóng.” – Chú Tuấn kể.
Thế nhưng, niềm vui ấy không trọn vẹn. Chú Tuấn mãi không quên giây phút đồng đội thân thiết – Đồng chí Mạc Tuấn Sơn, Đại đội phó quê Thanh Mỹ, Thanh Đức (cũ) – bị thương nặng.
“Anh Tuấn ơi, anh Sơn bị thương rồi, nặng lắm!” – tiếng gọi vang vọng giữa khói lửa như khắc sâu trong tim chú.
Anh Sơn được đưa đi cấp cứu nhưng không qua khỏi, sau hy sinh được Nhà nước phong liệt sĩ, thiếu úy tương đương sĩ quan. Đó là vết thương tinh thần không bao giờ lành trong trái tim người thanh niên xung phong năm ấy.
Khi chiến dịch kết thúc, chú Tuấn trở về quê. Những năm tháng bom đạn lùi xa, nhưng tinh thần ấy vẫn rực cháy trong chú – tinh thần “Thanh niên xung phong”: gan góc, nghĩa tình và luôn sẵn sàng dấn thân vì đất nước.
Tuổi trẻ của chú Diệp Anh Tuấn và bao người đồng đội khác đã hóa thành lịch sử – thứ lịch sử không ghi bằng sách vở, mà bằng máu, mồ hôi và lòng yêu nước. Giữa nhịp sống hôm nay, ký ức về thời “hoa lửa” ấy vẫn rực sáng, như một ngọn đuốc truyền cho thế hệ mai sau về lòng dũng cảm và trách nhiệm với Tổ quốc.



