Khác

Điệp trùng yên ngựa trong ký ức người lính PHẦN 2

Từ ngàn đời nay, để sinh tồn, người Quảng Trị luôn biết cách tựa lưng vào dãy Trường Sơn hùng vĩ. Nhưng núi rừng không chỉ che chắn, bảo vệ cuộc sống trước thiên nhiên khắc nghiệt, mà còn là những thành quách, những công trình quân sự tự nhiên giúp con người can trường trước mọi kẻ thù xâm lược.

Quảng Ninh02/04/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức đỉnh Ba Lê-Dốc Miếu

Ông Lê Văn Chớ và Nguyễn Hữu Nhị đều là lính trinh sát thuộc Trung đoàn 812, Sư đoàn 324. Cả 2 cùng quê gốc Hà Tĩnh và cùng có mặt ở chiến trường Quảng Trị từ năm 1968. Nhiều năm sau chiến tranh, với hành trang là tấm bản đồ quân sự ố màu, 2 ông đã không ít lần quay lại Quảng Trị để tìm đồng đội quanh đỉnh Dốc Miếu-Ba Lê, cao 1.102m so với mực nước biển, nơi khởi nguồn của sông A Cho đổ nước vào sông Đakrông về phía Tây và sông Nhùng về phía Đông.

Nằm về phía Tây của cao điểm 235 và cao điểm 367, Dốc Miếu-Ba Lê thực chất là những dãy núi nối tiếp nhau kéo dài khoảng 20 cây số theo hướng Bắc-Nam với rất nhiều “yên ngựa”. Trong ký ức của cựu chiến binh Lê Văn Chớ và Nguyễn Hữu Nhị, vắt qua đỉnh Dốc Miếu-Ba Lê là đường hành quân của bộ đội ta từ miền Tây Quảng Trị xuôi về vùng đồng bằng để đánh giặc, để nhận lương thực và cũng là đường rút quân ngược lên phía biên giới Việt-Lào. Từ sau chiến dịch Mậu Thân 1968, không biết có bao nhiêu người lính trẻ đã nằm lại dọc tuyến đường từ khe Ba Lá lên đỉnh Dốc Miếu-Ba Lê.

Ngược lên Dốc Miếu-Ba Lê, với ông Chớ và ông Nhị là sự thôi thúc bởi tình thương đồng đội-những người bạn chiến đấu năm xưa đã nhường cho họ cuộc sống hôm nay. Những chuyến đi ấy, lòng người luôn trĩu nặng, không phải vì đường sá vất vả, khó nhọc, mà vì thương những tháng năm giặc giã, đói, rét.

Đại ngàn với những cơn mưa bất chợt, lán che mưa phải dựng vội, núi rừng về đêm rét như cắt, bữa cơm ăn vội lại mang vác lên đường… Thả mình xuống gốc cây, vừa thở vội, vừa như nói với lòng mình: “Cao Bá Thả quê gốc Hà Tây, là bạn của Chớ. Hai đứa rất thân nhau. Thả thường bảo sau này hết chiến tranh nhất định sẽ đưa Chớ về quê để làm mai cho cô em gái…”.

Trên những dãy núi mờ sương như Dốc Miếu-Ba Lê, chỗ yên ngựa thường là suối cạn, lòng suối nhiều đá phủ đầy rêu và ngập nước vào mùa mưa. Tháng 3, hoa rừng khoe sắc tỏa hương, lũ ong rừng hút mật, những cánh hoa rơi rụng trên lối đi phong kín lá vàng khô. Giữa núi rừng Quảng Trị, gần suốt 20 năm đánh giặc, có ngọn núi, dòng suối và lối đi nào mà những người lính như ông Chớ, ông Nhị chưa từng đi qua? Vậy mà, những chuyến đi tìm bạn sao mãi vẫn không thành nên cứ nghẹn ngào ở lưng chừng núi.

Ông Chớ bảo với ông Nhị: "Yên ngựa là vị trí mà người lính không được phép đóng quân, vì kẻ địch từ trên cao sẽ dễ dàng phát hiện. Nhưng sự thật, chúng mình vẫn phải dừng chân sau khi đã vượt qua đỉnh núi hiểm trở…". Giọng ông bất chợt chùng xuống, như tan vào trong gió núi.

Từ cao điểm 235 và trên đỉnh Dốc Miếu-Ba Lê, tôi thử cố nhìn về phía Đông, vẫn không thấy biển, nhưng hình như vẫn nghe rất rõ tiếng sóng biển cứ cồn cào không dứt. Tôi lại nhìn về phía Tây Quảng Trị, trong ánh chiều tà, đại ngàn vẫn điệp trùng yên ngựa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn