Bài viết

Điệp viên hai mang – Chuyện về nữ anh hùng Ngô Thị Huệ

Quảng Trị06/06/2026Chi đoàn 11 Sử (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Tên bài viết:

Điệp viên hai mang – Chuyện về nữ anh hùng Ngô Thị Huệ

2. Họ và tên nhân chứng:

Anh hùng LLVT nhân dân Ngô Thị Huệ (bí danh Minh Hiệp)

3. Đoạn mô tả ngắn:

Bài viết kể về nữ điệp viên Ngô Thị Huệ – người con gái Đà Nẵng đã tham gia cách mạng từ năm 15 tuổi, trải qua tù đày, tra tấn và những nhiệm vụ nguy hiểm trong lòng địch. Với sự mưu trí, gan dạ, bà đã xây dựng 27 cơ sở, tiêu diệt 8 tên ác ôn, và được phong Anh hùng LLVT nhân dân năm 1985.

4. Nội dung bài viết:

Anh hùng Ngô Thị Huệ, bí danh Minh Hiệp, sinh ngày 20/12/1942 tại làng Hương Phát, xã Hòa Liên, huyện Hòa Vang (TP Đà Nẵng), trong gia đình giàu truyền thống cách mạng. Từ những năm 1950, gia đình chị đã nuôi giấu cán bộ cốt cán. Chị tham gia cách mạng từ nhỏ, rải truyền đơn, canh gác, báo tin hoạt động của địch.

Năm 1959, theo gia đình vào ấp chiến lược, chị được giao nhiệm vụ điều nghiên tình hình, bố trí cho đội công tác tiêu diệt các tên ác ôn. Đầu năm 1960, trong lần treo cờ Mặt trận, chị bị bắt, bị tra tấn dã man tại nhà lao Hiếu Đức rồi Hội An. Hơn 6 tháng giam cầm, chị bị liệt toàn thân, nhưng không khai. Địch thả chị ra. Sau đó, chị chuyển sang làm điệp viên cho Ban An ninh Quảng Đà, bí danh Minh Hiệp.

Chị vào ra nội thành, móc nối, khai thác tin tức, đào tạo mạng lưới điệp viên với hàng chục cơ sở trong hàng ngũ địch. Trước Tết Mậu Thân 1968, chị mang tài liệu vào cho đồng chí Nguyễn Cam tại số 30 Nguyễn Du. Trên đường, chị gặp hai chiến sĩ cách mạng bị địch bắt, cố nén xúc động để khỏi lộ. Đến trụ sở Quốc dân Đảng, chị dùng mỹ nhân kế và đút lót để vào, giao tài liệu trong điếu thuốc cho thủ trưởng.

Đầu năm 1969, trong một lần đưa cán bộ về, chị bị mảnh bom găm vào đầu, được đưa ra Bắc chữa trị. Hai anh trai hy sinh, cha mất vì vết thương, di chứng làm chị lên cơn động kinh. Đồng chí Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng Bộ Công an, đã nhận chị làm con nuôi. Từ năm 1971, chị công tác tại Bộ Công an đến năm 1975 thì về Đà Nẵng.

Trong suốt quá trình cách mạng, chị tham gia 4 trận đánh lớn, tiêu diệt 8 tên ác ôn, xây dựng 27 cơ sở (4 trong hàng ngũ địch, 2 là đồng bào Công giáo, 13 hoạt động nội thành). Ngày 29/8/1985, chị được phong Anh hùng LLVT nhân dân. Ở tuổi 80, chị sống cùng chồng – đồng đội, trong căn nhà nhỏ ở phường Thạch Thang, quận Hải Châu, vẫn tham gia giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. “Mẹ ghẻ con chồng” đã bị xóa bởi tình thương, hai con riêng của chồng coi chị như mẹ ruột. Ngô Thị Huệ – một tượng đài cao cả giữa đời thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn