ĐIệp viên Tư Can- Nguyễn Văn Tàu
ười năm trước, chúng tôi từ Hà Nội vào Thành phố Hồ Chí Minh, ngồi say sưa nghe Đại tá tình báo nhân dân Nguyễn Văn Tàu (bí danh Tư Cang) kể chuyện về cuộc đời làm tình báo ly kỳ của ông trong lòng nội đô Sài Gòn. 10 năm sau gặp lại, thật vui mừng vì thấy ông vẫn còn khỏe mạnh, vẫn nghe được điện thoại rành rọt, vẫn cười bảo: “Ừ đến đi, thích nghe chuyện gì thì mình kể”. Ở tuổi 97, ông đầy tếu táo và vẫn giữ nét duyên của một nam thanh niên lãng tử.
Chúng tôi đến gặp ông vào một buổi chiều thành phố oi ả. Ông đang ngồi dưới hiên nhà, nhìn cuộc sống chầm chậm trôi qua hàng cây xào xạc lá. Con gái cả của ông, năm nay chớm 70 tuổi đon đả pha cốc nước cam đặt lên bàn. Ông chỉ con gái, cười bỏm bẻm: “Đây là Nhồng mà tôi hay kể chuyện là sau 28 năm hoạt động, khi giải phóng về nhà, cha con mới nhận nhau đó”. Nhấp ngụm nước, ông giao kèo: “Nói chuyện 2 tiếng nhé, tí mình còn tiếp khách. Hẹn chúng nó rồi, không tiếp là sau hổng có đứa nào chơi với mình”.



