Bài viết

Điều bác muốn nhắn gửi thế hệ trẻ

Bác cười: “Thấy các cháu năng động, làm được nhiều việc cho quê hương là vui rồi.” Có lẽ đó chính là sự tiếp nối đẹp nhất giữa các thế hệ. Người đi trước trao lại ký ức và bài học. Người trẻ đón nhận, biến những giá trị ấy thành hành động trong cuộc sống hôm nay. Là Đoàn Thanh niên, chúng tôi càng thấy mình có trách nhiệm trong việc gìn giữ và lan tỏa những câu chuyện như của bác Hải. Mỗi câu chuyện được ghi lại là một lần chúng tôi được học thêm về lịch sử, về con người và về trách nhiệm của chính mình.

Thanh Hóa15/09/2026Lê Thị Hảo (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau mỗi câu chuyện, điều còn lại không chỉ là những gì người kể đã trải qua, mà còn là những điều họ muốn gửi lại cho thế hệ sau. Với bác Lê Thanh Hải, lời nhắn dành cho thế hệ trẻ không dài dòng. Bác nói: “Các cháu bây giờ có nhiều điều kiện hơn thế hệ trước. Vì thế càng phải cố gắng học tập, làm việc và sống có trách nhiệm.” Chúng tôi ngồi nghe và nhận ra rằng đó không phải lời khuyên mang tính giáo huấn. Nó giống như lời tâm sự của một người đi trước dành cho những người trẻ đang đứng ở phía đầu của hành trình cuộc đời. Bác không yêu cầu chúng tôi phải làm những điều thật lớn lao. Bác chỉ mong mỗi người biết trân trọng những gì mình đang có và cố gắng làm tốt phần việc của mình. “Đất nước bình yên rồi thì các cháu phải học, phải làm, phải xây dựng. Mỗi người góp một chút, quê hương sẽ tốt lên.” Câu nói ấy khiến chúng tôi nghĩ về trách nhiệm của thế hệ mình. Chúng tôi được sinh ra trong thời bình, được đến trường, được tiếp cận công nghệ, được lựa chọn ngành nghề và con đường tương lai. Những điều đó là cơ hội, nhưng đồng thời cũng là trách nhiệm. Nếu thế hệ trước đã góp sức để bảo vệ và giữ gìn, thì thế hệ hôm nay phải tiếp tục xây dựng và phát triển. Trong cuộc trò chuyện, bác nhiều lần nhắc đến hai chữ “cố gắng”. Bác nói rằng cuộc sống của thế hệ nào cũng có khó khăn, chỉ khác nhau ở hình thức. Vì vậy, điều quan trọng là không được dễ dàng bỏ cuộc. “Đừng thấy khó một chút đã nản. Tuổi trẻ phải dám làm, dám chịu trách nhiệm với việc mình làm.” Chúng tôi thấy trong câu nói ấy một tinh thần rất trẻ, dù người nói đã đi qua rất nhiều năm tháng của cuộc đời. Bác cũng nhắc chúng tôi phải biết trân trọng gia đình, biết kính trọng người lớn tuổi và quan tâm đến cộng đồng. “Sống một mình thì dễ, sống sao cho người khác tin mình mới khó.” Đó là một câu nói chúng tôi đặc biệt nhớ. Bởi trong một xã hội thay đổi nhanh, năng lực rất quan trọng nhưng nhân cách càng quan trọng hơn. Một người trẻ có thể giỏi chuyên môn, có nhiều cơ hội, nhưng nếu thiếu trách nhiệm và thiếu sự tử tế thì khó tạo nên giá trị bền vững. Chúng tôi hỏi bác điều gì khiến bác vui nhất khi nhìn thế hệ trẻ hôm nay. Bác cười: “Thấy các cháu năng động, làm được nhiều việc cho quê hương là vui rồi.” Có lẽ đó chính là sự tiếp nối đẹp nhất giữa các thế hệ. Người đi trước trao lại ký ức và bài học. Người trẻ đón nhận, biến những giá trị ấy thành hành động trong cuộc sống hôm nay. Là Đoàn Thanh niên, chúng tôi càng thấy mình có trách nhiệm trong việc gìn giữ và lan tỏa những câu chuyện như của bác Hải. Mỗi câu chuyện được ghi lại là một lần chúng tôi được học thêm về lịch sử, về con người và về trách nhiệm của chính mình. Chúng tôi hiểu rằng, biết ơn không chỉ là nhớ đến quá khứ. Biết ơn còn là sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ trước đã vun đắp. Và có lẽ, món quà ý nghĩa nhất mà thế hệ trẻ có thể dành cho những người như bác Hải chính là một thế hệ trẻ sống tử tế, có lý tưởng, có trách nhiệm và luôn nỗ lực xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Điều bác muốn nhắn gửi thế hệ trẻ | Câu chuyện thời hoa lửa