Điều còn lại khi mọi thứ của chúng ta
Sau tất cả, anh không giữ được nhiều thứ.
Không hình ảnh rõ ràng.
Không câu chuyện trọn vẹn.
Chỉ còn một cảm giác.
Không thể gọi tên.
Không thể giải thích.
Nhưng luôn ở đó.
Anh từng cố hiểu nó.
Nhưng càng cố,
nó càng xa.
Cuối cùng, anh dừng lại.
Không hỏi.
Không phân tích.
Chỉ để nó tồn tại.
Và chính trong sự không can thiệp ấy,
anh nhận ra—
có những điều không cần rõ ràng
vẫn đủ để làm nên toàn bộ ý nghĩa của một đời người.



