Khác

Điều Còn Lại Sau Cơn Mưa

Bắc Ninh15/06/2026Nguyễn Hữu Trọng (Phân trại tạm giam Từ Sơn - Trại tạm giam số 1 - Công an tỉnh Bắc Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều ấy, cơn mưa kéo dài gần ba tiếng đồng hồ.

Mưa xóa nhòa những con đường, cuốn trôi lớp bụi bám trên hàng cây và khiến cả thành phố như chậm lại. Minh đứng dưới mái hiên của một quán cà phê cũ, lặng lẽ nhìn từng giọt nước rơi xuống mặt đường. Trong lòng cậu cũng có một cơn mưa khác—âm thầm và nặng nề hơn rất nhiều.

Đó là ngày Minh nhận được tin mình trượt kỳ tuyển dụng mà cậu đã dành gần một năm chuẩn bị. Bao dự định, hy vọng và những đêm thức trắng dường như tan biến chỉ trong một dòng thông báo ngắn ngủi.

Cậu tự hỏi: "Mình đã cố gắng đến thế, tại sao vẫn thất bại?"

Khi cơn mưa vừa ngớt, một bà cụ bán hoa bước đến, chiếc xe đạp cũ chất đầy những bó cúc trắng còn đọng nước.

Thấy Minh vẫn đứng lặng, bà mỉm cười:

"Cháu đợi mưa tạnh à?"

"Dạ... cháu cũng không biết mình đang đợi điều gì."

Bà cụ nhìn bầu trời rồi nói:

"Người ta thường chỉ nhớ cơn mưa lớn đến mức nào, mà quên nhìn xem sau cơn mưa còn điều gì."

Minh im lặng.

Bà cụ chỉ tay về phía cuối con đường.

Nắng đang len qua những đám mây xám. Những giọt nước còn đọng trên lá cây phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Trẻ con bắt đầu ùa ra khỏi nhà, cười đùa trong những vũng nước. Một cầu vồng mờ hiện lên phía chân trời.

Bà cụ tiếp lời:

"Cơn mưa không chỉ mang theo bão tố. Nó còn rửa sạch bụi bặm để cây cối xanh hơn. Con người cũng vậy. Có những mất mát không phải để kết thúc, mà để mình học cách bắt đầu lại."

Nói rồi bà đưa cho Minh một bông cúc.

"Không phải vì cháu buồn nên bà tặng. Mà vì bà tin cháu sẽ sớm mỉm cười."

Minh nhận lấy bông hoa. Đã lâu lắm rồi cậu mới cảm thấy lòng mình dịu lại.

Những ngày sau đó, Minh không còn vội vàng trách bản thân. Cậu nhìn lại những thiếu sót, học thêm kỹ năng, rèn luyện nhiều hơn và tiếp tục nộp hồ sơ vào những nơi khác.

Ba tháng sau, Minh nhận được cuộc gọi báo trúng tuyển.

Ngày đầu tiên đi làm, trời cũng đổ mưa.

Tan ca, cậu đứng dưới mái hiên, chợt nhớ đến bà cụ bán hoa năm nào. Minh quay lại con phố cũ để tìm, nhưng quán cà phê vẫn còn đó, còn bà thì không ai biết đã đi đâu.

Người chủ quán chỉ cười:

"Có những người chỉ xuất hiện đúng lúc để giúp người khác bước tiếp."

Minh lặng người.

Cậu nhìn bông cúc đã được ép khô trong cuốn sổ tay mình luôn mang theo. Nó không còn tươi như ngày đầu, nhưng vẫn nguyên vẹn.

Cũng giống như những vết thương trong cuộc sống.

Chúng không biến mất.

Nhưng chúng nhắc ta nhớ rằng mình đã từng mạnh mẽ bước qua.

Minh mỉm cười nhìn bầu trời vừa hửng nắng.

Lúc ấy, cậu mới thật sự hiểu điều bà cụ đã nói năm nào.

Chiều ấy, cơn mưa kéo dài gần ba tiếng đồng hồ.

Mưa xóa nhòa những con đường, cuốn trôi lớp bụi bám trên hàng cây và khiến cả thành phố như chậm lại. Minh đứng dưới mái hiên của một quán cà phê cũ, lặng lẽ nhìn từng giọt nước rơi xuống mặt đường. Trong lòng cậu cũng có một cơn mưa khác—âm thầm và nặng nề hơn rất nhiều.

Đó là ngày Minh nhận được tin mình trượt kỳ tuyển dụng mà cậu đã dành gần một năm chuẩn bị. Bao dự định, hy vọng và những đêm thức trắng dường như tan biến chỉ trong một dòng thông báo ngắn ngủi.

Cậu tự hỏi: "Mình đã cố gắng đến thế, tại sao vẫn thất bại?"

Khi cơn mưa vừa ngớt, một bà cụ bán hoa bước đến, chiếc xe đạp cũ chất đầy những bó cúc trắng còn đọng nước.

Thấy Minh vẫn đứng lặng, bà mỉm cười:

"Cháu đợi mưa tạnh à?"

"Dạ... cháu cũng không biết mình đang đợi điều gì."

Bà cụ nhìn bầu trời rồi nói:

"Người ta thường chỉ nhớ cơn mưa lớn đến mức nào, mà quên nhìn xem sau cơn mưa còn điều gì."

Minh im lặng.

Bà cụ chỉ tay về phía cuối con đường.

Nắng đang len qua những đám mây xám. Những giọt nước còn đọng trên lá cây phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Trẻ con bắt đầu ùa ra khỏi nhà, cười đùa trong những vũng nước. Một cầu vồng mờ hiện lên phía chân trời.

Bà cụ tiếp lời:

"Cơn mưa không chỉ mang theo bão tố. Nó còn rửa sạch bụi bặm để cây cối xanh hơn. Con người cũng vậy. Có những mất mát không phải để kết thúc, mà để mình học cách bắt đầu lại."

Nói rồi bà đưa cho Minh một bông cúc.

"Không phải vì cháu buồn nên bà tặng. Mà vì bà tin cháu sẽ sớm mỉm cười."

Minh nhận lấy bông hoa. Đã lâu lắm rồi cậu mới cảm thấy lòng mình dịu lại.

Những ngày sau đó, Minh không còn vội vàng trách bản thân. Cậu nhìn lại những thiếu sót, học thêm kỹ năng, rèn luyện nhiều hơn và tiếp tục nộp hồ sơ vào những nơi khác.

Ba tháng sau, Minh nhận được cuộc gọi báo trúng tuyển.

Ngày đầu tiên đi làm, trời cũng đổ mưa.

Tan ca, cậu đứng dưới mái hiên, chợt nhớ đến bà cụ bán hoa năm nào. Minh quay lại con phố cũ để tìm, nhưng quán cà phê vẫn còn đó, còn bà thì không ai biết đã đi đâu.

Người chủ quán chỉ cười:

"Có những người chỉ xuất hiện đúng lúc để giúp người khác bước tiếp."

Minh lặng người.

Cậu nhìn bông cúc đã được ép khô trong cuốn sổ tay mình luôn mang theo. Nó không còn tươi như ngày đầu, nhưng vẫn nguyên vẹn.

Cũng giống như những vết thương trong cuộc sống.

Chúng không biến mất.

Nhưng chúng nhắc ta nhớ rằng mình đã từng mạnh mẽ bước qua.

Minh mỉm cười nhìn bầu trời vừa hửng nắng.

Lúc ấy, cậu mới thật sự hiểu điều bà cụ đã nói năm nào.

Điều còn lại sau cơn mưa không phải là những vũng nước.

Mà là một con người mạnh mẽ hơn, biết trân trọng ánh nắng sau những ngày giông bão và không bao giờ đánh mất niềm tin vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn