Bài viết

ĐIỀU CÒN LẠI SAU MỘT CHẶNG ĐƯỜNG

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ôi hỏi bác Điều:

– Sau tất cả những năm tháng đã đi qua, bác nghĩ điều gì còn lại?

Bác không trả lời ngay.

Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn.

Những người trẻ vẫn đi học.

Những người lớn vẫn đi làm.

Trẻ em vẫn cười.

Một ngày mới vẫn bắt đầu.

Bác Lê Đình Điều sinh năm 1966.

Năm 1984, khi vừa mười tám tuổi, bác nhập ngũ và đến chiến trường A.

Gần nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ấy.

Một khoảng thời gian đủ dài để một người đi qua tuổi trẻ, trưởng thành, xây dựng cuộc sống và nhìn lại chặng đường mình đã đi.

Tôi cứ nghĩ điều còn lại sẽ là những ký ức thật lớn.

Nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy có lẽ điều còn lại không nằm ở những gì người khác nhìn thấy.

Nó nằm trong con người bác hôm nay.

Một sự bình thản.

Một cách nhìn cuộc sống sâu sắc hơn.

Một sự trân trọng với những điều tưởng như rất bình thường.

Và một ký ức về tuổi mười tám không thể nào quên.

Năm 1984, bác là một người trẻ.

Hôm nay, bác là một cựu chiến binh.

Giữa hai thời điểm ấy là cả một đời người.

Có những ngày bác đã quên.

Có những con người có thể đã xa.

Có những điều không còn nguyên vẹn như trước.

Nhưng ý nghĩa của việc lên đường vẫn còn.

Bởi khi đất nước cần, một người trẻ đã sẵn sàng nhận lấy trách nhiệm.

Tôi hỏi:

– Nếu nói với bác của tuổi mười tám một câu, bác sẽ nói gì?

Bác cười.

Có lẽ đó là câu hỏi khó nhất.

Bởi chúng ta thường muốn nói với quá khứ rằng giá như mình biết trước tương lai.

Nhưng cuộc đời không cho phép con người biết trước.

Chàng trai mười tám tuổi năm ấy chỉ có thể bước đi bằng niềm tin và trách nhiệm của mình.

Và chính những bước chân ấy đã tạo nên bác Điều của ngày hôm nay.

Tôi nghĩ về thế hệ trẻ.

Chúng ta cũng đang đứng trước những con đường chưa biết hết tương lai.

Có những lúc sợ mình chọn sai.

Có những lúc mệt mỏi.

Có những lúc muốn bỏ cuộc.

Nhưng câu chuyện của một người lính từng bước đi ở tuổi mười tám nhắc chúng ta rằng:

Không ai biết chắc ngày mai sẽ thế nào.

Điều chúng ta có thể lựa chọn là cách mình sống hôm nay.

Sống có trách nhiệm.

Sống tử tế.

Sống biết ơn.

Sống để sau này khi nhìn lại, ta không phải tiếc vì tuổi trẻ của mình đã trôi qua vô nghĩa.

Tôi nhìn bác Điều.

Tôi không còn nghĩ mình đang đứng trước một người chỉ kể về quá khứ.

Tôi đang đứng trước một người mang theo một phần ký ức của một thế hệ.

Và câu chuyện ấy đang được trao lại.

Từ bác.

Đến chúng tôi.

Từ một người từng mười tám tuổi.

Đến những người trẻ của hôm nay.

Có lẽ đó chính là ý nghĩa sâu xa nhất của những cuộc gặp gỡ giữa các thế hệ.

Không phải để chúng ta sống lại quá khứ.

Mà để hiểu mình đang đứng ở đâu trong hiện tại.

Và phải bước về đâu trong tương lai.

Một người lính có thể khép lại những năm tháng quân ngũ, nhưng câu chuyện về trách nhiệm, lòng can đảm và giá trị của hòa bình thì không bao giờ được phép khép lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐIỀU CÒN LẠI SAU MỘT CHẶNG ĐƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa