Bài viết

Điều còn lại trong mỗi gia đình

Đinh Thị Kươnh (sinh năm 1925), người dân tộc Ba Na, sinh sống tại làng Kông Lơng Khơng (nay thuộc xã Tơ Tung). Với những đóng góp cho sự nghiệp cách mạng, bà được Nhà nước trao tặng Bằng Có công với nước theo Quyết định số 310 ngày 07/12/1989.

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Tơ Tung (Đoàn xã Tơ Tung)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những di sản được xây bằng đá.

Có những di sản được viết trên giấy.

Nhưng cũng có những di sản không nằm trong bất kỳ tủ kính nào.

Đó là những câu chuyện được truyền từ ông bà đến con cháu.

Có thể một ngày nào đó, tờ giấy khen sẽ ngả màu theo năm tháng.

Chiếc khung ảnh sẽ cũ.

Những dòng mực sẽ phai.

Nhưng nếu ký ức vẫn còn được kể lại, thì lịch sử vẫn còn sống.

Hồ sơ của bà Đinh Thị Kươnh chỉ ghi vài dòng ngắn gọn về việc được tặng Bằng Có công với nước.

Những dòng chữ ấy không thể kể hết những tháng năm bà đã đi qua.

Điều còn lại không chỉ là một tấm bằng.

Điều còn lại là câu hỏi dành cho thế hệ sau:

"Vì sao bà được Nhà nước ghi nhận?"

Chính từ những câu hỏi ấy, những câu chuyện về một thời gian khó sẽ được kể lại.

Con cháu sẽ hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có.

Mỗi gia đình đều có thể có một "trang sử" của riêng mình.

Có gia đình lưu giữ một bức ảnh cũ.

Có gia đình giữ lại một tấm huân chương.

Có gia đình chỉ còn một cái tên được nhắc trong ký ức.

Dù ở hình thức nào, đó đều là những sợi dây nối quá khứ với hiện tại.

Khi một người lớn tuổi kể cho đứa trẻ nghe về những người đã cống hiến cho đất nước, lịch sử không còn là những con số khô khan trong sách giáo khoa.

Lịch sử trở thành câu chuyện của chính gia đình mình.

Có lẽ, đó cũng là giá trị sâu xa nhất của những phần thưởng như Bằng Có công với nước.

Không chỉ để ghi nhận một cá nhân.

Mà còn để nhắc các thế hệ mai sau rằng, trong mỗi gia đình Việt Nam đều có thể có những con người đã lặng lẽ góp phần làm nên độc lập, tự do.

Nếu một ngày những câu chuyện ấy không còn được kể nữa, thì tấm bằng sẽ chỉ còn là một hiện vật.

Nhưng nếu con cháu vẫn biết lắng nghe, biết hỏi và biết tự hào, thì mỗi gia đình sẽ trở thành một "bảo tàng nhỏ" gìn giữ ký ức của quê hương.

Và có lẽ, đó mới là cách lịch sử sống lâu nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn