ĐIỀU CÒN Ở LẠI
Từ sau trận lũ ấy, thanh niên trong xã thay nhau phụ ông Phúc chăm sóc cột cờ.
Nhưng sáng nào ông cũng vẫn tự mình lên đồi.
Có hôm sương dày đến mức chỉ nhìn thấy bóng ông mờ giữa gió núi.
Một học sinh từng hỏi:
“Sau này nếu ông già hơn nữa thì ai kéo cờ hả ông?”
Ông Phúc cười:
“Rồi sẽ có các cháu.”


