Cựu chiến binh

ĐIỀU KHÔNG THỂ NÓI (1)

Trong quân ngũ, có những nhiệm vụ càng thân thiết càng phải giữ kín. Với bác Nguyễn Quốc Tuấn, một người làm công tác bảo mật, im lặng đôi khi là mệnh lệnh. Có những điều bác mang theo suốt nhiều năm mà không thể kể với bất kỳ ai.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐIỀU KHÔNG THỂ NÓI

Phần 1. Mở đầu – Tóm lược (3 dòng)

Trong quân ngũ, có những nhiệm vụ càng thân thiết càng phải giữ kín.

Với bác Nguyễn Quốc Tuấn, một người làm công tác bảo mật, im lặng đôi khi là mệnh lệnh.

Có những điều bác mang theo suốt nhiều năm mà không thể kể với bất kỳ ai.

Phần 2. Kỷ niệm giữ bí mật với đồng đội thân thiết

Những năm đầu thập niên 1990, khi công tác tại tỉnh Bình Phước, bác Nguyễn Quốc Tuấn đảm nhiệm nhiệm vụ nhân viên bảo mật của Trung đoàn 54, Sư đoàn 320, Quân đoàn 3. Công việc của bác không chỉ là giữ tài liệu, mà còn phải giữ kín thông tin, kể cả với những đồng đội thân thiết nhất.

Trong tiểu đội của bác có một người bạn rất thân, cùng quê, cùng nhập ngũ, cùng ăn chung mâm, ngủ chung hầm. Hai người gắn bó như anh em ruột. Thế nhưng, có một việc mà bác Tuấn buộc phải im lặng.

Hôm ấy, đơn vị chuẩn bị cho một đợt cơ động quan trọng. Là người làm bảo mật, bác được biết trước kế hoạch và thời gian di chuyển. Người bạn thân vô tình hỏi:

“Mai mình đi đâu thế?”

Bác Tuấn kể lại, giọng chậm rãi:

“Biết mà không được nói. Nói ra là sai nguyên tắc.”

Bác chỉ trả lời ngắn gọn rằng cứ chuẩn bị tư trang theo lệnh, không hỏi thêm. Người bạn hơi buồn, nghĩ rằng bác giấu giếm điều gì. Suốt buổi tối hôm ấy, hai người ngồi cạnh nhau nhưng ít nói hơn thường ngày.

Người viết có thể cảm nhận được sự giằng xé trong câu chuyện ấy. Giữ bí mật không chỉ là trách nhiệm với đơn vị, mà còn là thử thách đối với tình cảm đồng đội.

Đêm đó, bác Tuấn phải trực bảo mật. Một mình trong căn lán nhỏ, bác nhiều lần nghĩ đến ánh mắt của người bạn thân.

“Cũng thương lắm chứ,” bác nói, “nhưng quy định là quy định. Vì tình riêng mà để lộ nhiệm vụ thì có lỗi với cả đơn vị.”

Sáng hôm sau, đơn vị lên đường đúng theo kế hoạch. Chuyến cơ động diễn ra an toàn tuyệt đối. Khi mọi việc đã hoàn thành, người bạn thân mới hiểu ra và chỉ lặng lẽ vỗ vai bác Tuấn, không nói gì thêm. Cái vỗ vai ấy thay cho lời cảm thông và thấu hiểu.

Nhiều năm sau, khi đã xuất ngũ, nhắc lại chuyện cũ, bác Tuấn chỉ cười hiền:

“Làm bảo mật là vậy. Có những điều giữ được là giữ cho đơn vị, cho anh em.”

Kỷ niệm ấy không có bom đạn, không có hy sinh, nhưng lại khắc họa rõ nét bản lĩnh, kỷ luật và sự hy sinh thầm lặng của người lính làm công tác bảo mật – những con người lặng lẽ đứng sau để sự bình yên luôn ở phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn