Bài viết

Điều luyến tiếc của người vợ liệt sĩ Ngô Văn Thích

Hưng Yên17/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điều luyến tiếc của người vợ liệt sĩ Ngô Văn Thích

Trong dòng chảy dân tộc có những trang sử được dệt nên từ những hi sinh cao cả và lòng quả cảm phi thường của các thế hệ cha ông.Mặc dù chiến tranh đã đi qua 55 năm rồi,nhưng nỗi đau và sự mất mát vẫn hằn in trên khuôn mặt của bà.Bà là vợ liệt sĩ Ngô Văn Thích sinh năm 1938.Quê quán xã Nam Cao-huyện Kiến Xương-tỉnh Thái Bình.

Bà kể:’’Ngày ấy ông bà mới cưới nhau được 3 năm.Đất nước còn đang chiến tranh,giặc Mỹ đang đánh phá Miền Nam’’.Khi người con thứ nhất được 2 tuổi,người con thứ hai chưa kịp chào đời.Nghe theo tiếng gọi của đảng với lòng yêu nước ông đã viết đơn tình nguyện để tham gia chống giặc giữ nước.Năm 1965,ông lên đường nhập ngũ để lại cho bà trách nghiệm nơi hậu phương.Ông được điều động vào chiến trường Miền Nam.Liên lạc với gia đình chỉ bằng những cánh thư viết tay gửi những người đồng đội được nghỉ phép về thăm gia đình.Khi người con thứ hai được hơn 1 tuổi,ông được cắt phép về thăm gia đình.Đó là những ngày phép vội vàng nhưng đầy ý nghĩa.Những đêm dài,ông kể cho bà nghe về những trận đánh và sự khốc liệt nơi chiến trường đầy gian khổ ấy.Vì ông là bộ đội đặc công nên mọi nhiệm vụ đều phải bí mật và đầy gan dạ,có những nhiệm vụ ông phải tiến sâu trong lòng địch.Có những lúc vượt ngàn chông gai để mở đường cho bộ đội ta.Rồi những lần đối mặt với trận càn quét của địch,bao nhiêu đồng đội đã ngã xuống.Những mất mát xương máu nơi chiến trường.Đối diện với những mất mát đó,ông và đồng đội vẫn anh dũng tiến về phía trước.

Ngày phép ngắn ngủi đã hết,ông lại tiếp tục trở lại chiến trường cùng đồng đội chiến đấu.Và đó cũng là lần cuối cùng ông được về thăm gia đình và các con.Đầu năm 1968,bà nhận được giấy báo tử của ông.Ông đã hi sinh nơi chiến trường Miền Nam.Góp phần xương máu của mình cho độc lập tự do của Tổ Quốc.Đến lúc này đôi mắt của bà đã hoen đỏ,giọt nước mắt lăn dài trên gò má.Bà bảo rằng:’’Ông đã hi sinh cho Tổ Quốc đó là một điều vinh dự và tự hào.Điều luyến tiếc nhất của bà.Cho tới bây giờ vẫn chưa tìm được phần mộ của ông.Dù bà và các con ông đã liên hệ với nhiều đồng đội của ông,nhưng vì mọi nhiệm vụ của bộ đội đặc công đều nằm trong bí mật nên các đồng đội của ông đều không rõ thông tin.Mong rằng một ngày nào đó sẽ tìm được nơi ông đã nằm xuống để đưa ông về quê hương.

Lúc này trong em cũng dâng trào một cảm xúc biết ơn sâu sắc sự hi sinh của ông và những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống để giữ vững non sông đất nước.Chúng em nguyện sẽ học tập thật tốt để góp phần đưa đất nước Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn