Điều người lính muốn trao lại
Trong một buổi giao lưu với học sinh, một em hỏi ông Trọng:
“Bác có điều gì tiếc nuối về thời tuổi trẻ của mình không?”
Ông suy nghĩ rất lâu rồi trả lời:
“Có chứ. Chúng tôi tiếc những người bạn không được trở về.”
Cả hội trường im lặng.
Ông nói tiếp:
“Nhưng nếu được trở lại tuổi đôi mươi, tôi vẫn sẽ chọn lên đường.”
Một học sinh hỏi:
“Vì sao ạ?”
Ông trả lời:
“Vì khi đất nước cần, tuổi trẻ phải biết mình cần làm gì.”
Sau đó ông không kể thêm về những trận chiến.
Ông kể về những người đồng đội biết nhường nhau từng miếng cơm, chia nhau từng ngụm nước, động viên nhau khi khó khăn.
Ông nói:
“Điều chúng tôi muốn trao lại cho các cháu không phải là những câu chuyện chiến tranh. Điều chúng tôi muốn trao lại là tinh thần sống có trách nhiệm.”
Cuối buổi giao lưu, ông nhắn:
“Các cháu không cần trở thành những người hùng. Chỉ cần sống tử tế, học tập tốt, làm việc nghiêm túc, yêu gia đình và quê hương. Như thế là các cháu đã tiếp nối thế hệ chúng tôi rồi.”
Đó là điều người lính già muốn trao lại sau một đời người.



