Điều quý giá nhất của đời người là được sống có ích cho Tổ quốc
Công việc của ông là kéo dây, sửa đường truyền giữa rừng sâu núi thẳm, đảm bảo thông tin thông suốt cho các đơn vị chiến đấu. Nhiều lần bom đạn cắt đứt đường dây, ông và đồng đội phải bò dưới mưa bom để nối lại tín hiệu. Có lần, một trận bom bất ngờ khiến ông bị sức ép nặng, tai ù đi nhiều ngày, nhưng ông vẫn kiên trì bám trụ.
Ông Phạm Văn Lợi (sinh năm 1950), quê ở xã Mỹ Thuận, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Định. Năm 1969, khi mới 19 tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ, tạm biệt gia đình để vào tuyến lửa Trường Sơn. Ông được phân công làm nhiệm vụ thông tin liên lạc – một công việc âm thầm nhưng vô cùng quan trọng.
Công việc của ông là kéo dây, sửa đường truyền giữa rừng sâu núi thẳm, đảm bảo thông tin thông suốt cho các đơn vị chiến đấu. Nhiều lần bom đạn cắt đứt đường dây, ông và đồng đội phải bò dưới mưa bom để nối lại tín hiệu. Có lần, một trận bom bất ngờ khiến ông bị sức ép nặng, tai ù đi nhiều ngày, nhưng ông vẫn kiên trì bám trụ.
Sau ngày giải phóng, ông trở về quê hương với di chứng suy giảm thính lực. Cuộc sống thời bình còn nhiều khó khăn, ông làm ruộng, nuôi con ăn học. Dù vất vả, ông luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp thống nhất đất nước. Ông thường dặn con cháu rằng: “Điều quý giá nhất của đời người là được sống có ích cho Tổ quốc.”


