Mẹ Việt Nam Anh hùng

Điều ước cuối đời của người mẹ trên 90 tuổi chờ con hơn một nửa cuộc đời

Điều ước cuối đời của người mẹ trên 90 tuổi chờ con hơn một nửa cuộc đời, mong muốn cuối đời của bà là tìm thấy phần mộ con trai, để khép lại thời gian đằng đẵng hơn 50 năm đợi chờ.

Tuyên Quang05/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điều ước cuối đời của người mẹ hơn chín mươi tuổi chờ con hơn một nửa cuộc đời

Có những người mẹ mong con trưởng thành.

Có những người mẹ mong con trở về sau một chuyến đi xa.

Còn với mẹ Ma Thị Việt, hơn nửa thế kỷ qua, điều mẹ mong mỏi nhất chỉ là được biết người con trai của mình đang nằm ở đâu.

Ngày anh Ma Thanh Nhi lên đường nhập ngũ, anh mới tròn hai mươi tuổi.

Người thanh niên năm ấy rời quê hương với lời hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về. Nhưng lời hẹn ấy mãi mãi dang dở. Những lá thư từ chiến trường thưa dần, rồi mất hẳn. Sau đó là tờ giấy báo tử lặng lẽ được trao đến gia đình.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước thống nhất.

Biết bao người lính đã trở về trong vòng tay người thân, biết bao liệt sĩ được đồng đội và gia đình đưa về an nghỉ trên quê hương.

Riêng con trai mẹ Ma Thanh Nhi vẫn còn nằm lại ở một nơi nào đó.

Không ai biết chính xác nơi anh ngã xuống.

Không ai biết phần mộ của anh ở đâu.

Hơn năm mươi năm đã trôi qua, căn nhà của mẹ Ma Thị Việt vẫn không có một tấm ảnh của con trai. Chiến tranh đã cuốn đi tất cả những gì có thể lưu giữ hình bóng của người lính trẻ. Không còn những lá thư cũ, không còn kỷ vật. Thứ duy nhất còn lại là tấm Bằng "Tổ quốc ghi công" và ký ức của người mẹ.

Nhưng có một nơi mà Ma Thanh Nhi vẫn luôn trở về.

Đó là trong những giấc mơ của mẹ.

Mẹ Việt kể rằng, có lẽ vì nhớ con quá nên nhiều đêm bà lại mơ thấy con. Trong giấc mơ ấy, Ma Thanh Nhi vẫn là chàng trai tuổi đôi mươi với nụ cười hiền lành, ánh mắt ấm áp như ngày còn ở nhà. Con đứng trước mặt mẹ, bình yên và gần gũi đến lạ.

Có những giấc mơ ngắn ngủi đến mức mẹ chưa kịp gọi tên con thì đã tỉnh giấc.

Có những đêm tỉnh dậy, mẹ ngồi lặng rất lâu.

Bởi mẹ biết, đó chỉ là giấc mơ.

Ngoài kia, người con trai của mẹ vẫn chưa được trở về.

Đã ngoài chín mươi tuổi, sức khỏe không còn như trước, đôi chân đã yếu, đôi mắt cũng không còn tinh anh. Thế nhưng mỗi khi Nhà nước triển khai chương trình thu nhận mẫu ADN của thân nhân các liệt sĩ chưa xác định được danh tính, mẹ đều nhất quyết tham gia.

Con cháu nhiều lần lo mẹ đi lại vất vả.

Nhưng mẹ chỉ nói một câu giản dị:

"Nếu còn một chút hy vọng thì mẹ vẫn phải đi."

Đó không chỉ là một lần lấy mẫu ADN.

Đó là niềm hy vọng được người mẹ gìn giữ suốt hơn nửa thế kỷ.

Hy vọng rằng ở một nơi nào đó, nhờ sự phát triển của khoa học và sự nỗ lực của những người làm công tác tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, sẽ có ngày tên Ma Thanh Nhi được gọi đúng với nơi anh đang yên nghỉ.

Mẹ không mong điều gì cho riêng mình.

Điều ước cuối đời của người mẹ đã ngoài chín mươi tuổi chỉ giản dị là được một lần đón con trở về.

Được thắp nén hương trên phần mộ mang tên con.

Được nói với con rằng: "Con đã về với mẹ rồi."

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.

Nhưng ở những ngôi nhà như của mẹ Ma Thị Việt, cuộc chờ đợi vẫn chưa kết thúc.

Và có lẽ, chỉ đến khi những người con còn nằm lại nơi chiến trường được trở về với quê hương, hành trình ấy mới thật sự khép lại.

Bởi với một người mẹ, dù con đã đi bao lâu, dù mẹ đã già đến nhường nào, thì trong trái tim mẹ, con vẫn mãi là chàng trai hai mươi tuổi của ngày lên đường nhập ngũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn