Người có công giúp đỡ cách mạng

ĐIỀU ƯỚC DƯỚI BẦU TRỜI HÒA BÌNH

Nghệ An05/07/2026Kha Thị Hà Linh (xã Yên Na)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐIỀU ƯỚC DƯỚI BẦU TRỜI HÒA BÌNH

Có những điều ước được viết vào trang giấy. Có những điều ước được thả theo những cánh diều bay lên bầu trời xanh. Và cũng có những điều ước được cất giữ trong trái tim của những em nhỏ luôn biết yêu quê hương, biết trân trọng hòa bình và biết ơn những người đã góp phần mang đến cuộc sống bình yên hôm nay.

Đây là câu chuyện về một buổi học thật đặc biệt của các bạn học sinh lớp Năm trường Tiểu học Ánh Dương.

Sáng hôm ấy, cô giáo Mai bước vào lớp với một chiếc hộp gỗ nhỏ được buộc bằng dải ruy băng màu đỏ. Cả lớp ai cũng tò mò.

Cô mỉm cười và hỏi: "Các em có biết điều quý giá nhất mà chúng ta đang có hôm nay là gì không?" Bạn thì trả lời là gia đình. Bạn nói là sức khỏe. Bạn bảo là được đến trường.

Cô giáo gật đầu rồi nhẹ nhàng nói: "Tất cả đều đúng. Nhưng có một điều làm nên tất cả những niềm hạnh phúc ấy, đó chính là hòa bình." Cả lớp lặng yên. Cô mở chiếc hộp gỗ. "Tuy cháu sinh ra khi đất nước đã hòa bình, nhưng cháu hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.

Mỗi sáng được nghe tiếng trống trường, mỗi chiều được đá bóng cùng bạn bè và mỗi tối được ăn cơm cùng gia đình đều là những điều thật hạnh phúc. Cháu sẽ cố gắng trở thành người tốt." Những dòng chữ còn vụng về. Nhưng chứa đầy sự chân thành. Sau khi cả lớp hoàn thành, cô giáo mời từng bạn lên đọc bức thư của mình. Có bạn đọc với giọng còn run. Có bạn xúc động đến mức phải dừng lại một lúc. Có bạn kết thúc bằng lời hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi. Cả lớp chăm chú lắng nghe. Không ai cười đùa. Bởi các em hiểu rằng, đây là những lời nói xuất phát từ trái tim.

Buổi chiều hôm ấy, cô giáo dẫn cả lớp đến khu tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ của địa phương. Mỗi bạn đều mang theo bức thư của mình.

Sau khi dâng hương, cô nói: "Các em không cần để lại những lá thư này ở đây. Hãy mang về và cất giữ. Mỗi khi lớn lên, các em hãy đọc lại để nhớ lời hứa của mình hôm nay."

Bạn Mai hỏi: "Thưa cô, các bác có biết chúng con đã viết thư không?"

Cô giáo nhìn bầu trời xanh trong rồi dịu dàng đáp: "Cô tin rằng, điều quan trọng không phải là các bác có đọc được hay không, mà là từ hôm nay các em đã biết sống với lòng biết ơn." Lời cô khiến cả lớp suy nghĩ rất lâu. Trên đường trở về, các bạn đi ngang qua sân trường. Tiếng ve ngân vang trên những tán phượng đỏ. Tiếng cười của các em nhỏ đang chơi nhảy dây làm không gian thêm rộn rã.

Bạn Nam bỗng nói: "Ngày nào mình cũng được đến trường mà trước đây mình chưa từng nghĩ đó là một điều may mắn." Bạn Lan gật đầu. "Mình cũng vậy. Hôm nay mình mới hiểu vì sao người lớn luôn dặn phải biết quý trọng hòa bình." Từ đó trở đi, lớp Năm có thêm một chiếc hộp nhỏ đặt ở góc lớp. Các bạn gọi đó là "Chiếc hộp điều ước dưới bầu trời hòa bình."Mỗi đầu năm học, các em lại viết vào đó một lời hứa mới. Có bạn hứa sẽ đọc nhiều sách hơn. Có bạn hứa sẽ giúp đỡ bạn bè. Có bạn hứa sẽ lễ phép với ông bà, cha mẹ. Có bạn hứa sẽ bảo vệ cây xanh và giữ gìn môi trường. Những tờ giấy nhỏ dần đầy lên theo năm tháng. Mỗi lời hứa đều bắt đầu từ lòng biết ơn và mong muốn làm điều tốt đẹp.

Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, có những bạn trở thành bác sĩ, thầy giáo, kỹ sư, chiến sĩ, nhà khoa học và nhiều nghề khác. Dù làm công việc gì, các bạn vẫn nhớ đến bức thư mình đã viết khi còn học tiểu học. Bởi hôm ấy, các bạn không chỉ viết một bức thư. Các bạn đã viết nên lời hứa với chính bản thân mình. Ngày nay, dưới bầu trời hòa bình của Tổ quốc, hàng triệu học sinh đang tung tăng đến trường với những chiếc cặp đầy sách vở và những ước mơ trong sáng.

Mỗi tiếng cười trên sân trường, mỗi trang sách được mở ra, mỗi việc tốt được làm hằng ngày đều là những bông hoa đẹp góp phần làm cho đất nước ngày càng tươi sáng hơn.

Nếu một ngày nào đó, có người hỏi:"Điều ước đẹp nhất dưới bầu trời hòa bình là Có lẽ câu trả lời sẽ rất giản dị. Đó là mong cho mọi trẻ em luôn được sống trong yêu thương, được học tập, được theo đuổi ước mơ và lớn lên trong một đất nước mãi mãi bình yên. Và mỗi chúng ta, bằng những việc làm tốt mỗi ngày, sẽ cùng nhau giữ cho điều ước ấy luôn trở thành hiện thực.

Thực hiện: Kha Thị Hà Linh, học sinh lớp 4D1, trường PTDTBT Tiểu học Yên Na.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn