Đinh Bộ Lĩnh và con sông thử lòng
Thuở còn loạn 12 sứ quân, Đinh Bộ Lĩnh thường đi khắp vùng Hoa Lư để chiêu mộ hiền tài. Một lần, ông cùng vài thuộc hạ đi qua một con sông lớn, nước chảy xiết sau trận mưa dài. Không có cầu, cũng không có thuyền lớn để qua.
Thuở còn loạn 12 sứ quân, Đinh Bộ Lĩnh thường đi khắp vùng Hoa Lư để chiêu mộ hiền tài.
Một lần, ông cùng vài thuộc hạ đi qua một con sông lớn, nước chảy xiết sau trận mưa dài. Không có cầu, cũng không có thuyền lớn để qua.
Một người trong đoàn nói:
— Nước mạnh thế này, e rằng không thể vượt qua.
Đinh Bộ Lĩnh nhìn dòng nước hồi lâu rồi nói:
— Sông này không chặn được người có chí. Chỉ chặn được người không đủ quyết tâm.
Nói rồi, ông buộc gươm vào lưng, dẫn đầu lội xuống sông. Nước cuồn cuộn, lạnh buốt, nhưng ông vẫn giữ vững hướng đi.
Những người đi theo thấy vậy cũng lần lượt xuống nước. Có người bị nước cuốn, nhưng được đồng đội kéo lại. Cả đoàn cuối cùng cũng sang được bờ bên kia.
Lên bờ, mọi người đều thấm mệt. Một thuộc hạ hỏi:
— Sao chủ công lại dám đi trước, lỡ nguy hiểm thì sao?
Đinh Bộ Lĩnh đáp:
— Nếu ta không dám đi trước, thì sau này làm sao dẫn được thiên hạ?
Sau lần đó, nhiều người càng tin theo ông hơn, vì họ thấy ông không chỉ có tài, mà còn có bản lĩnh và sự quyết đoán.
Về sau, khi thống nhất đất nước, ông luôn nhắc lại:
— Việc lớn không phải ai cũng làm được, nhưng ai dám đi trước thì sẽ mở được đường cho người khác.
Ý nghĩa câu chuyện: Người lãnh đạo không chỉ cần tài năng, mà còn cần bản lĩnh dám đi đầu. Khi người đứng đầu vững vàng, cả tập thể mới có thể vượt qua khó khăn.



