Đinh Bộ Lĩnh và ngọn cờ lau dẹp loạn 12 sứ quân
Giữa thế kỷ thứ 10, vùng đất Hoa Lư (Ninh Bình ngày nay) với địa thế núi non hiểm trở đã chứng kiến sự trưởng thành của một vị anh hùng kiệt xuất: Đinh Bộ Lĩnh. Tương truyền, thuở thiếu thời, ông thường cùng đám trẻ chăn trâu trong vùng bẻ những bông lau trắng muốt làm cờ, đẽo tre làm giáo mác để chia phe đánh trận giả. Trong những trò chơi dân dã ấy, cậu bé Bộ Lĩnh luôn thể hiện tư chất thủ lĩnh thiên bẩm, chỉ huy bạn bè dàn trận tiến thoái nhịp nhàng, khiến đám trẻ nể phục và tự nguyện tôn làm chủ soái. Khí chất uy nghiêm và tài thao lược của ông đã sớm bộc lộ từ những bóng cờ lau phấp phới trên lưng trâu.
Bước ngoặt lịch sử đến khi nhà Ngô suy yếu sau khi Ngô Quyền mất. Đất nước rơi vào tình cảnh hỗn loạn chưa từng có, bị chia cắt bởi 12 thủ lĩnh cát cứ ở các vùng khác nhau, sử cũ gọi là "Loạn 12 sứ quân". Khắp nơi binh đao loạn lạc, nhân dân lầm than. Đứng trước cảnh nước mất nhà tan, Đinh Bộ Lĩnh, lúc này đã là một thanh niên trí dũng song toàn, quyết tâm chiêu mộ hào kiệt, xây dựng lực lượng tại quê nhà Hoa Lư để gánh vác sứ mệnh thống nhất non sông.
Bằng tài năng quân sự xuất chúng, kết hợp với chính sách ngoại giao khôn khéo "vừa đánh vừa đàm", Đinh Bộ Lĩnh đã lần lượt đánh bại hoặc thu phục các sứ quân khác. Đội quân của ông đi đến đâu, thế như chẻ tre, khiến các thế lực cát cứ phải quy hàng. Đáng chú ý, ông rất biết tận dụng địa hình đồi núi, đầm lầy hiểm trở của vùng cố đô để bày binh bố trận, tạo nên những chiến thắng vang dội.
Năm 968, sau khi dẹp yên hoàn toàn loạn 12 sứ quân, Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi Hoàng đế, tự xưng là Đinh Tiên Hoàng, đặt tên nước là Đại Cồ Việt và định đô tại Hoa Lư. Việc xưng "Đế" thay vì xưng "Vương" là một lời khẳng định đanh thép về nền độc lập, tự chủ hoàn toàn, ngang hàng với các triều đại phương Bắc. Cậu bé cờ lau năm xưa đã vươn mình trở thành vị hoàng đế đầu tiên của nước Việt Nam thống nhất.


