Đinh Công Lệnh
Đinh Công Lệnh sinh ngày 06 tháng 6 năm 1942, trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh và chia cắt. Tuổi trẻ của ông gắn với lao động, với quê hương nghèo khó và với khát vọng rất đỗi giản dị: khi Tổ quốc cần, sẵn sàng lên đường.
Tháng 2 năm 1964, ông nhập ngũ, bước vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam khi cuộc kháng chiến đang ngày càng ác liệt. Từ những ngày đầu quân ngũ, người lính trẻ Đinh Công Lệnh đã sớm nếm trải gian khổ của hành quân dài ngày, của thao trường nắng lửa và của kỷ luật nghiêm minh. “Hoa lửa” với ông khi ấy không chỉ là ánh chớp của chiến tranh, mà còn là ngọn lửa hun đúc ý chí, rèn luyện bản lĩnh người lính.
Trải qua nhiều năm chiến đấu và công tác, ông không ngừng trưởng thành cả về chuyên môn lẫn phẩm chất chỉ huy. Từ người chiến sĩ trực tiếp làm nhiệm vụ, ông được giao phó những trọng trách lớn hơn, tham gia tổ chức, chỉ huy đơn vị trong những giai đoạn khó khăn. Mỗi bước đi của đơn vị đều in dấu mồ hôi, sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm của người cán bộ đã trải qua chiến tranh.
Trong những năm đất nước thống nhất và bước vào thời kỳ xây dựng, nhiệm vụ của quân đội vẫn hết sức nặng nề. Công việc không còn chỉ là chiến đấu, mà còn là củng cố lực lượng, giữ vững kỷ luật và bảo vệ thành quả hòa bình. Trên cương vị Tiểu đoàn phó, Trung đoàn 693, Binh đoàn 318 – Vũng Tàu, Đinh Công Lệnh vừa là người chỉ huy, vừa là chỗ dựa tinh thần cho cán bộ, chiến sĩ. Ông luôn coi việc giữ vững đoàn kết nội bộ và rèn luyện bản lĩnh chính trị là “ngọn lửa” cần được nuôi dưỡng lâu dài.
Những năm tháng ấy, hoa lửa không còn bừng sáng giữa bom đạn, mà âm ỉ cháy trong từng đêm trực, từng cuộc diễn tập, từng lần nhắc nhở chiến sĩ giữ vững kỷ luật và tinh thần cảnh giác. Đó là thứ hoa lửa bền bỉ, lặng thầm nhưng không bao giờ tắt trong đời người lính.
Tháng 3 năm 1983, sau gần hai mươi năm quân ngũ, Đinh Công Lệnh xuất ngũ với quân hàm Thượng úy, khép lại một chặng đường dài gắn bó với quân đội. Ngày rời đơn vị, ông nhìn lại doanh trại, thao trường và những người đồng đội đã cùng mình đi qua bao thăng trầm. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một đời người lính vẫn còn nguyên vẹn.
Trở về cuộc sống đời thường, ông mang theo tác phong kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và niềm tự hào của người đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Những bông hoa lửa của một thời trận mạc không còn rực sáng trên chiến trường, nhưng vẫn cháy bền bỉ trong ký ức và trong nhân cách của người Thượng úy – Tiểu đoàn phó Trung đoàn 693, Binh đoàn 318 năm xưa.



