Đinh Công Thắng
Đinh Công Thắng sinh năm 1950 trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Lớn lên trên quê hương nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng, ông sớm chứng kiến cảnh bom đạn tàn phá và những cuộc chia ly vì chiến tranh. Chính điều đó đã hun đúc trong trái tim người thanh niên trẻ lòng yêu nước và khát vọng được góp sức mình cho Tổ quốc.
Năm 1971, khi vừa tròn 21 tuổi, Đinh Công Thắng tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê hương, ông mang theo lời dặn của gia đình và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Với chiếc ba lô đơn sơ trên vai, chàng trai trẻ bước vào cuộc đời người lính bằng tất cả tinh thần quả cảm của tuổi thanh xuân.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công về Binh đoàn 59 chiến đấu tại chiến trường Cam Lộ - Quảng Trị. Đây là vùng đất khốc liệt bậc nhất trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi bom cày đạn xới suốt ngày đêm. Những cánh rừng cháy sém, những con đường đầy hố bom và tiếng pháo gầm vang đã trở thành ký ức không thể nào quên đối với người lính trẻ.
Ở chiến trường Cam Lộ, Đinh Công Thắng cùng đồng đội sống và chiến đấu trong muôn vàn gian khổ. Có những ngày hành quân xuyên rừng giữa mưa bom, đôi chân phồng rộp nhưng không ai chùn bước. Những bữa cơm vội dưới giao thông hào, những đêm thức trắng bên trận địa đã trở thành một phần của cuộc sống người lính.
Trong một trận chiến ác liệt năm 1972, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ vững tuyến phòng ngự trước sự phản kích dữ dội của địch. Bom đạn dội xuống liên tiếp, đất đá tung mù trời. Giữa thời khắc hiểm nguy ấy, Đinh Công Thắng vẫn kiên cường bám trụ cùng đồng đội chiến đấu đến cùng.
Khi một chiến sĩ trong tổ bị thương nặng giữa làn đạn pháo, ông đã bất chấp nguy hiểm lao ra cứu đồng đội đưa về tuyến sau. Dù bản thân bị thương nhẹ do sức ép bom, ông vẫn tiếp tục ở lại trận địa cho đến khi trận đánh kết thúc. Sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm ấy khiến đồng đội luôn dành cho ông sự tin yêu, kính trọng.
Những năm tháng chiến đấu nơi miền đất lửa Quảng Trị đã để lại trong ông biết bao ký ức sâu đậm. Đó là hình ảnh những người đồng đội sát cánh bên nhau giữa gian lao, là những lần chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm giữa chiến trường khốc liệt. Và cũng là nỗi đau khi chứng kiến đồng đội mãi mãi nằm lại nơi tuổi đôi mươi.
Năm 1975, ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, niềm vui chiến thắng vỡ òa trong lòng những người lính. Sau nhiều năm chiến đấu và cống hiến, Đinh Công Thắng tiếp tục phục vụ quân đội đến năm 1976 thì xuất ngũ với quân hàm Trung sỹ.
Trở về quê hương sau chiến tranh, ông lại bắt đầu cuộc sống mới với tinh thần của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Dẫu cuộc sống đời thường còn nhiều khó khăn, nhưng phẩm chất kiên cường, giản dị và trách nhiệm của người chiến sĩ năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong ông.



