Đinh Công Tráng – người dựng chiến lũy giữa đồng quê Thanh Hóa
Nguyễn Thị Minh Phương
Sau khi phong trào Cần Vương bùng nổ năm 1885, nhiều sĩ phu và nhân dân ở các địa phương đã đứng lên chống thực dân Pháp. Ở Thanh Hóa, một trong những cuộc khởi nghĩa tiêu biểu nhất là Ba Đình, gắn với tên tuổi Đinh Công Tráng – người đã biến một vùng quê thành căn cứ phòng thủ khiến quân Pháp phải mất nhiều tháng mới có thể đánh chiếm.
Đinh Công Tráng sinh khoảng năm 1842 tại Thanh Hóa. Ông từng tham gia quân đội triều Nguyễn và có kinh nghiệm chiến đấu. Khi vua Hàm Nghi phát động phong trào Cần Vương, ông trở về quê tập hợp lực lượng chống Pháp.
Khoảng năm 1886, Đinh Công Tráng cùng các thủ lĩnh Phạm Bành, Hoàng Bật Đạt và một số nghĩa quân xây dựng căn cứ tại Ba Đình, thuộc huyện Nga Sơn, Thanh Hóa. Đây là một vùng đất đặc biệt: ba làng Mậu Thịnh, Thượng Thọ và Mỹ Khê nằm liền nhau, được bao quanh bởi đồng ruộng và hệ thống hào lũy.
Nghĩa quân tận dụng địa hình để xây dựng một hệ thống phòng thủ kiên cố. Những lũy đất được đắp cao, bên ngoài có hào sâu, bên trong bố trí lực lượng và vũ khí. Từ một vùng quê bình thường, Ba Đình trở thành một pháo đài của nghĩa quân.
Cuối năm 1886, quân Pháp bắt đầu tổ chức tấn công. Họ sử dụng lực lượng lớn cùng pháo binh để bao vây căn cứ. Nhưng những đợt tấn công ban đầu gặp phải sự chống trả quyết liệt của nghĩa quân.
Quân Pháp càng tiến gần, nghĩa quân càng tận dụng hệ thống lũy và hào để phòng thủ. Từ bên trong căn cứ, họ liên tục tổ chức những đợt phản công, khiến quân Pháp chịu nhiều thương vong.
Cuộc chiến kéo dài nhiều tuần. Tuy nhiên, Ba Đình cuối cùng vẫn không thể chống lại sức mạnh vượt trội của quân Pháp. Đầu năm 1887, nghĩa quân buộc phải phá vòng vây và rút khỏi căn cứ. Nhiều người tiếp tục chiến đấu ở các địa phương khác, trong khi một số thủ lĩnh bị bắt hoặc hy sinh.
Đinh Công Tráng sau đó rút về vùng Hùng Lĩnh, tiếp tục hoạt động chống Pháp. Nhưng đến tháng 10/1887, ông bị quân Pháp phát hiện và hy sinh.
Cuộc khởi nghĩa Ba Đình thất bại, nhưng cách tổ chức phòng thủ tại đây đã gây ấn tượng mạnh. Một lực lượng nghĩa quân chủ yếu là nông dân, với vũ khí hạn chế, đã có thể xây dựng một căn cứ đủ sức chống lại những cuộc tấn công quy mô lớn trong thời gian dài.
Ngày nay, Ba Đình không còn là một chiến trường. Những hào lũy năm xưa phần lớn đã thay đổi theo thời gian, nhưng câu chuyện về Đinh Công Tráng vẫn được nhắc lại ở Thanh Hóa như một biểu tượng của phong trào Cần Vương.
Điều đáng nhớ ở người thủ lĩnh ấy không phải là ông đã giành được bao nhiêu chiến thắng. Cuộc khởi nghĩa cuối cùng vẫn thất bại. Nhưng trong thời điểm đất nước đứng trước một thế lực quân sự mạnh hơn rất nhiều, ông đã lựa chọn biến chính quê hương của mình thành nơi kháng cự. Và Đinh Công Tráng, từ một người lính của triều Nguyễn, đã trở thành người đứng giữa chiến lũy ấy cho đến những ngày cuối cùng.


