Bài viết

đỉnh "Cổng trời"

Quảng Trị06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu bạn từng đi qua những cung đường Trường Sơn hiểm trở, chắc hẳn bạn sẽ nghe về đỉnh "Cổng trời" – nơi mây mù che phủ quanh năm và những họng pháo của địch luôn rình rập ở mọi ngã rẽ. Tại đây, có một trạm thông tin nhỏ nằm chênh vênh bên vách đá, nơi ba người lính: Toàn, Huy và tôi làm nhiệm vụ giữ vững mạch máu liên lạc cho toàn chiến trường. Giữa cái rét mướt của vùng cao biên giới, tình đồng chí của chúng tôi được hun đúc bên bếp lửa hồng từ những cành củi ướt sũng khói.

Toàn là tiểu đội trưởng, người đàn ông quê xứ Nghệ có giọng nói trầm ấm và đôi bàn tay thô ráp vì quanh năm cầm xẻng đào hầm. Một buổi chiều cuối năm, khi cơn bão rừng tràn qua, một cây đại thụ bị đổ đã đè nát đường dây thông tin huyết mạch dẫn xuống thung lũng. Mất liên lạc đồng nghĩa với việc các tiểu đoàn phía dưới sẽ không nhận được lệnh rút quân trước trận càn lớn của địch.

Không chút do dự, Toàn khoác lên mình cuộn dây đồng nặng trịch, cầm theo chiếc kìm và lao ra giữa màn mưa trắng xóa.

"Hai đứa ở lại canh đài, dù có chuyện gì cũng không được rời vị trí. Phải giữ cho máy phát hoạt động liên tục!" – Toàn hét lên trong tiếng gió rít rồi mất hút sau làn sương mù. Tôi và Huy ngồi bên máy thông tin, tai áp chặt vào tai nghe, lòng nóng như lửa đốt. Tiếng sấm sét đùng đoàng xen lẫn tiếng đại bác từ xa dội lại tạo nên một bản nhạc kinh hồn.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, bỗng nhiên đèn tín hiệu trên máy thông tin vụt sáng. Tiếng "tạch tạch" của mật mã Morse vang lên đều đặn. "Đã nối thông... đã nối thông rồi!" – Huy reo lên, nước mắt tràn trề. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, chúng tôi nghe thấy tiếng nổ lớn từ phía vách đá nơi Toàn đang làm việc. Một loạt pháo tọa độ của địch đã trùm lên vị trí ấy. Khi bão tan, tôi và Huy lao đi tìm anh. Chúng tôi thấy Toàn nằm bên gốc cây đổ, đôi bàn tay anh vẫn nắm chặt hai đầu dây đồng đã được nối lại bằng một nút thắt sắt đá. Máu của anh đã đông cứng lại dưới cái lạnh của đỉnh núi, nhưng gương mặt anh lại rất thanh thản.

Chúng tôi đưa anh về, chôn anh ngay cạnh trạm thông tin. Đêm đó, bếp lửa trong hầm vẫn cháy, nhưng chỗ ngồi của Toàn đã trống không. Huy cầm chiếc kìm cũ của Toàn, chậm rãi lau đi những vết rỉ sét. Chúng tôi hiểu rằng, người lính thông tin có thể hy sinh, nhưng mạch máu liên lạc thì không bao giờ được phép ngừng chảy. Mỗi khi nghe tiếng tín hiệu "tạch tạch" vang lên, chúng tôi lại cảm thấy như Toàn vẫn đang ở đâu đó quanh đây, trên những đỉnh núi mờ sương, canh giữ cho từng câu chữ của Đảng, của quân đội được truyền đi suôn sẻ. Tình đồng chí trên đỉnh Cổng trời ấy đã hóa thành ngọn lửa không bao giờ tắt, sưởi ấm cho chúng tôi qua những mùa đông dài nhất của cuộc đời chiến sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn