Cựu chiến binh

Đinh Công Trường

Phú Thọ14/05/2026Đinh Công Trường (Đoàn xã Cự Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1950 trên miền quê trung du yên bình, Đinh Công Trường lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn với những đêm sơ tán, tiếng còi báo động và hình ảnh những đoàn quân nối nhau ra trận. Chính những tháng ngày ấy đã hun đúc trong chàng thanh niên trẻ lòng yêu nước và ý chí sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc.

Năm 1971, khi vừa tròn 21 tuổi, Đinh Công Trường viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày khoác lên mình màu áo xanh quân đội, mẹ ông lặng lẽ gói vào ba lô vài nắm cơm nắm cùng chiếc khăn tay đã cũ. Cha ông chỉ căn dặn một câu ngắn gọn:

“Đã là người lính thì phải sống cho xứng đáng với quê hương.”

Sau những tháng ngày huấn luyện gian khổ, ông được biên chế về Binh đoàn 59, chiến đấu tại chiến trường Cam Lộ - Quảng Trị — mảnh đất được mệnh danh là “tọa độ lửa” của miền Trung thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nơi đây, bom đạn cày xới ngày đêm, đất đỏ hòa cùng máu của biết bao người con ưu tú.

Những năm tháng ở Cam Lộ là quãng đời không thể nào quên đối với người lính trẻ Đinh Công Trường. Ông cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, bám trận địa giữa mưa bom bão đạn. Có những đêm cả đơn vị chỉ kịp ăn vội nắm cơm khô rồi lao vào chiến đấu. Tiếng pháo gầm rung chuyển núi rừng, ánh pháo sáng xé toạc bầu trời Quảng Trị.

Trong một trận đánh ác liệt năm 1972, đơn vị của ông bị địch tập kích dữ dội. Giữa làn bom đạn, nhiều đồng đội bị thương. Không quản hiểm nguy, Đinh Công Trường đã cùng đồng chí của mình cõng thương binh vượt qua làn pháo kích để đưa về tuyến sau an toàn. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ với bộ quân phục sẫm màu khói súng, đôi vai oằn nặng nhưng ánh mắt vẫn kiên cường đã trở thành ký ức không thể quên trong lòng đồng đội.

Chiến tranh khốc liệt là vậy, nhưng tình đồng chí nơi chiến trường lại vô cùng thiêng liêng. Những người lính trẻ chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc, động viên nhau vượt qua gian khổ. Với Đinh Công Trường, đồng đội không chỉ là những người cùng chiến hào mà còn là anh em ruột thịt giữa lằn ranh sinh tử.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau giữa nước mắt và niềm vui chiến thắng. Sau nhiều năm chiến đấu, ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trong quân ngũ cho đến năm 1976 thì xuất ngũ với quân hàm Trung sỹ.

Rời quân đội trở về quê hương, người lính năm xưa lại cần mẫn lao động, xây dựng cuộc sống mới. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ở Cam Lộ - Quảng Trị vẫn luôn cháy mãi trong trái tim ông như một ngọn “hoa lửa” không bao giờ tắt.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc màu thời gian, Đinh Công Trường vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh hào hùng, về đồng đội đã ngã xuống cho nền độc lập hôm nay. Với ông, đó không chỉ là ký ức, mà còn là niềm tự hào của một đời người lính đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đinh Công Trường | Câu chuyện thời hoa lửa